Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1999 lượt.

ới.”
“Hắn tới làm cái gì?”
“Bái kiến Nhị tiểu thư.”
“ở nhà, ngươi có vợ hay có thiếp không?”
Nhị tỷ tương lai vừa gặp đã hỏi vậy, khiến hắn thiếu chút nữa ngất xỉu tại chỗ: “Nhị tiểu thư…”
“Có hay không có?”
“Không có. Tại hạ ở nhà không có vợ cũng không có thiếp.”
“Tốt lắm.” La Đoạn cười xảo quyệt, “Ta mặc kệ mục đích tới đây của ngươi là gì, hậu duệ hoàng thân quý tộc cũng tốt, là con rồng cháu tiên cũng được, nhưng kh ông thể đem Khởi nhi nhà ta ra để làm trò đùa. Cho dù các hạ đến La gia là muốn làm theo phương pháp ‘phong lưu tài tử cầu mỹ nhân’, trái tim của ngươi bây giờ bắt buộc phải trở nên đoan chính. Khởi nhi nhà ta là báu vật trong bảo khố, xứng đáng có được ánh mắt ‘độc nhất vô nhị’ của một người.”
“Lời Nhị tiểu thư cực kỳ đúng.” La Đoạn nói chuyện không hề uyển chuyển, Nhị Hoàng tử Ngọc Vô Thụ quen nghe lời thuận tai đương nhiên cảm thấy chối tai khi nghe những lời này. Nhưng bởi vì cả hai đều quan tâm cùng một người thì cũng kh ông nên so đo làm gì.
“Được rồi, trong mắt bổn tiểu thư ngươi coi như đủ tư cách, nhưng ta không thể dễ dàng tha thứ việc ngươi lúc ẩn lúc hiện trước mặt Khởi nhi được.” Người này ánh mắt thuần khiết, hành động phóng khoáng, chắc chắc không phải là công tử phong lưu đầu óc nông cạn, chỉ điều này cũng coi như có tư chất để tiếp cận Nhóc Tam nhà mình. Còn về lai lịch thân nhân thì nàng sẽ tra xét cẩn thận là ra.
***
Khi Tam tiểu thư dù ở nhà hay ngoài cửa hàng đều có thể không hẹn mà gặp tên giả thư sinh kia thì nàng không thể không nghĩ là mình đang bị bán đứng.
“Tiểu thư, người làm sao vậy?” Chủ tử đột nhiên dừng chân không đi nữa, Hiệt nhi không rõ vì sao.
“Ngươi giúp ta nhìn thử xem, cái đống chỗ kia có phải là Ngọc Vô Thụ không?”
Cái đống? Hiệt nhi cố nén ý cười: “Đó chẳng phải là Ngọc tiên sinh sao. Hắn là
quản sự phòng ngân quỹ của chúng ta, xuất hiện ở cửa hàng La gia cũng là chuyện bình thường mà.”
“Nha đầu ngươi đúng là ăn cây táo, rào cây sung, là ngươi tiết lộ hành tung của bổn tiểu thư cho hắn phải không?”
Hiệt nhi kêu to oan uổng: “Tiểu thư, nô tỳ là nha đầu của người, trong lòng chỉ có một mình người, sao có thể hướng về người khác được?”
Nha đầu miệng lưỡi dẻo quẹo, chủ tử lại chẳng cảm kích: “Trừ ngươi ra, còn ai rõ lịch trình một ngày của bổn tiểu thư như lòng bàn tay chứ?”
“… Nhị tiểu thư!” Xin lỗi nha Nhị tiểu thư, tha lỗi cho nô tỳ nhát gan sợ phiền phức, mong người tha cho.
“Nhị tỷ, tỷ ấy khi nào thì…”
Cách đó không xa, giả thư sinh sau khi chào quản sự cửa hàng thì khoan thai bước tới, vẫn cấp bậc lễ nghĩa chu toàn như cũ: “Tiểu sinh bái kiến Tam tiểu thư.”
La Khởi ngoài cười nhưng trong lòng không cười: “Ngọc tiên sinh, một canh giờ trước ta và tiên sinh gặp nhau ở nhà, bây giờ lại gặp nhau ở cửa hàng, có phải rất khéo không?”
“Đúng là như vậy, lại được gặp tiểu thư, không thể không làm cho người ta cảm thán Ông Trời có duyên.”
“Chi bằng tiên sinh nói cho ta biết, người lộ cho ngươi biết đường đi nước bước của bổn tiểu thư là nha đầu bán chủ cầu vinh, hay là Nhị tỷ bất lương của ta?”
“Tam tiểu thư, điều này không quan trọng.”
“Nga, vậy ngươi nói đi, cái gì mới là quan trọng?”
“Quan trọng là, tiểu thư đối với tiểu sinh không hề có thiện cảm, vậy tiểu sinh có xuất hiện hay không thì tiểu thư cần gì phải gấp gáp mà làm mọi sự phức tạp lên I àm chi? Vậy nếu sau này tiểu sinh không xuất hiện nữa, Tam tiểu thư có thấy tiếc hay không?”
“Ngươi…”
“Tiểu sinh tới gặp tiểu thư, chỉ vì muốn nói câu này. Tiểu sinh còn có việc, cáo từ.”
“Ngươi…” La Khởi nhìn bóng hắn dời đi, đôi mi thanh tú nhăn lại, “Hiệt nhi, hắn nói vậy là có ý gì?”
“Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường nha.”
“Cái gì?”
Hiệt nhi chép miệng, không lên tiếng. Thông minh như tiểu thư sao gặp phải chuyện này cũng sẽ trở nên ngây thơ mơ hồ như vậy? Đối phương buông tay hay là dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, tiểu thư nha, sao lại nhìn không thấy vậy?
***
“Vô Thụ?”
Nói câu đó với La Khởi xong, trong lòng Ngọc Vô Thụ cũng không yên, chỉ sợ mình lợn lành chữa thành lợn què, làm giai nhân tức giận sẽ đẩy khoảng cách ra xa hơn. Lúc này, suốt cả đoạn đường đi tâm tình luôn ở trong tình trạng hoảng hốt, đến khi nghe xong một tiếng kêu này thì có muốn nhanh chóng che mặt giả lơ mà đi tránh người nào đó dĩ nhiên cũng không còn kịp rồi, đành phải đón nhận trực diện mà thôi, “Tấn Vương thúc.”
“Ngươi thật đúng là Vô Thụ à?” Ngọc Thiên Diệp xoay người xuống xe kiệu, “Ta ở trong kiệu thấy thân ảnh của ngươi, còn tưởng là mình hoa mắt, ngươi mặc một thân quần áo rách nát tả tơi thế này đứng trước cửa hàng La gia làm chi?”
“Tấn Vương thúc nghĩ sao?”
Ngọc Thiên Diệp nhíu mày hồ nghi, lướt mắt nhìn thấy hoàng chất đang ôm một đống sổ sách trong tay, thì ngẩn ra, “Vô Thụ, đừng nói là ngươi… đến La gia làm công chứ?”
“Tấn Vương thúc sáng suốt thật.”
“Cái gì? Vì sao chứ?”
“Tấn Vương thúc hẳn là hiểu được.”
“Ngươi vì La Khởi?” Thanh âm kinh ngạc của Tấn Vương vút cao làm cho người đi đ ường qua


XtGem Forum catalog