pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1763 lượt.

i.
“Các ngươi cũng đi ngủ đi. Nếu không ngủ được, cứ tận tình ở chỗ này đại chiến ba trăm hiệp nữa vậy.”
Đẩy cửa, cài then, đem hai người chận ngoài cửa.
“Hừ!” Hai người ở ngoài cửa, liếc nhau hừ lạnh một cái.
Bên trong cửa, Chi Tâm vừa vào phòng, liền chạy vào nội thất, đưa lưng về phía ngoài, mặc cả quần áo ngã xuống giường.
“Tướng công?”
“Chi Tâm đang tức giận.”
Cũng biết chàng đang tức giận mà. La Chẩn dùng tay vuốt ve mái tóc dài tựa như gấm của hắn, “Có thể nói cho Trân nhi, sao Chi Tâm lại tức giận hay không?”
“Tại sao Trân nhi không để cho Chi Tâm chịu phạt cùng Trân nhi chứ?”
“Tướng công, chàng muốn Trân nhi đói chết sao?”
“Hả?” Chi Tâm bỗng dưng ngồi dậy, “Trân nhi đói bụng à, Chi Tâm đến nhà bếp mang thức ăn đến cho Trân nhi…”
Tướng công ngốc a…. La Chẩn chu cái miệng nhỏ nhắn lướt nhẹ lên đôi môi mỏng của tướng công.
“Trân nhi, nàng hư thật đó.” Mặt Chi Tâm đỏ hồng, “Chi Tâm còn đang tức giận, nàng lại hôn Chi Tâm, nàng hư quá!”
“Tướng công, chàng có biết, phạt tiền là gì không?”
“Là cái gì?”
“Là chúng ta không được nhận bạc. Trân nhi bị phạt tiền, nói đúng hơn là Trân nhi sẽ không có tiền nữa, nếu tướng công cũng bị phạt, mỗi ngày chúng ta dùng cái gì đây? Không có bạc để dùng, không phải là muốn Trân nhi chết đói sao?”
Đôi mắt đen như mực của Chi Tâm trợn to, “Không có bạc, sẽ đói chết?”
“Dĩ nhiên, tướng công thích ăn bánh bao cùng cháo thịt, không có bạc, cũng không mua được.”
“Nhưng phòng bếp lúc nào cũng có thức ăn nha.”
“Nếu nhà bếp cũng không có bạc, thì vẫn sẽ không thể mua được gì.”
“Vậy…Vậy… Chi Tâm không muốn Trân nhi bị đói, Chi Tâm sẽ đến gặp cha xin bạc!”
“Cha quanh năm suốt tháng bôn ba bên ngoài, là vì muốn tìm kiếm bạc về để nuôi cả đại gia đình này. Mẹ mỗi ngày tính toán sổ sách, cũng là vì kiếm bạc. Bọn họ cũng rất khổ cực, chúng ta sao có thể xòe tay xin bạc của cha mẹ mãi được?”
“Vậy Trân nhi luôn tính toán sổ sách, cũng là vì kiếm bạc phải không?”
“Đúng Vậy.”
“Chi Tâm vô dụng, Chi Tâm không biết kiếm bạc, Chi Tâm thật ngốc mà…”
“Được rồi được rồi.” Ôm mái đầu suôn mượt của hắn, “Tướng công không phải là đang cùng Trân nhi học làm sao để sửa sang lại sổ sách sao? Tướng công cũng đang kiếm bạc đấy.”
“Chi Tâm cũng đang kiếm bạc? Chi Tâm sẽ không để Trân nhi đói chết phải không?”
“Đúng vậy.”
Gương mặt tuấn tú này, thật là nhìn thế nào cũng thấy đẹp mắt, nhìn thế nào cũng thấy thích, không nhịn được, lại hôn nhẹ lên môi hắn… “Không tức giận nữa phải không?”
“Trân nhi…” Người nào đó không tức giận nữa, đem nương tử ômvào trong ngực, hôn thỏa thích.
Nhưng không thể không nói, sự thân mật gần gũi như thế đã làm tâm hồn hắn rung động, Trân nhi trong mắt hắn hiện nay, càng lúc càng trở nên quan trọng, hôn bao nhiêu cũng cảm thấy không đủ.
Tay của hắn, vụng về thám hiểm thân hình mềm mại của nương tử khác xa thân thể mình, trong lòng có một phần khát vọng càng lúc càng nồng, là một phần giống như chỉ có đem nương tử hòa tan vào trong cơ thể của mình mới có thể thỏa mãn khát vọng.
Nhưng phải làm sao…. Làm sao mới có thể đạt thành?
“Tướng công… Chàng…”
Đúng rồi, mấy ngày trước đây bởi vì những chuyện kia, quên hỏi hắn, hắn từ đâu học được những thứ này? “Tướng công…”
“Ô ô… Sói ca ca xé rách y phục sói tỷ tỷ… Nhưng y phục củaTrân nhi thật đẹp, Chi Tâm không nỡ xé…”
La Chẩn xấu hổ, “Nói cho ta biết trước, sói ca ca cùng sói tỷ tỷ củachàng là ai? Bọn họ làm sao lại biểu diễn…” Xuân cung đồ sống cho chàng xem chứ?
Dạy hư tiểu hài tử như thế sao? Còn có, còn có, vì sao lại có người đáng sợ như vậy? Sau này, phải để tướng công của mình cách bọn họ xa một chút mới được.
“Sói ca ca chính là sói ca ca, sói tỷ tỷ chính là sói tỷ tỷ… Ưm, Trân nhi, Chi Tâm muốn nữa…”
Trời ạ… La Chẩn bị ngốc tử này làm cho tức chết! Bàn tay kia, rõ ràng là tà ác lại bá đạo, vẻ mặt lại làm ra vẻ ngây thơ, đôi môi mím chặt lại, giống như là nàng dấu diếm gì đó không cho hắn vậy…
“Tướng công, chàng có biết chính xác chúng ta đang làm gì không?”
“Động phòng, chỉ có tướng công cùng nương tử mới có thể động phòng.”
Đáp án đó, mặc dù không xa sự thật là mấy. Người khác thì như thế nào, nàng không quan tâm, nhưng tướng công nàng…
“Chỉ có Trân nhi cùng Chi Tâm mới có thể làm, hiểu chưa…”
Đối với ngốc tử này mà nói, rất nhiều việc đều là giấy trắng, nếu một khi thực sự biết được mùi vị này rồi, tùy tiện kéo người tới thử, chẳng phải nàng sẽ tức chết sao?
“Chi Tâm chỉ cần Trân nhi… Trân nhi cho Chi Tâm…”
Trời ạ, đây rõ ràng là tiếng nói tinh khiết trong trẻo của một hài đồng, sao lúc này lại nhuốm đầy vẻ gợi tình đến thế kia, đáng xấu hổ đến như vậy?
Cùng áo ngủ của nương tử vật lộn hồi lâu, Chi Tâm, rốt cục tìm được nút buộc, nôn nóng giật ra, tà áo lúc này mở rộng.
Chi Tâm cười đắc ý, bắt đầu bước tiếp theo, đến phần trung y (quần áo lót bên trong)….
Khi thân thể xinh đẹp trắng như một khối ngọc được điêu khắc công khu hiện ra trước mắt thì trong đôi mắt tinh khiết của Chi Tâm, lú