Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.

chỉ cần đứa con ngốc của mình có chỗ nương tựa vững chắc là được rồi, nhưng vợ chồng bọn họ cũng không dám ôm hy vọng quá lớn. Tuy là mời được Quốc quân ra mặt, lấy tiền tài quyền thế của La gia nếu muốn đối phó chuyện này tất nhiên sẽ có biện pháp.
Mà cũng may nhờ trời cao có mắt khiến cho bọn họ chẳng những cưới được đứa con dâu thông minh, như hoa như ngọc một lần nữa, chẳng những thế còn dịu dàng đúng mực, bảo vệ con trai mình bằng đủ mọi cách, thật sự khác xa đứa em dâu cay cú chua ngoa kia.
Có thể bảo vệ được đứa con yêu quý của bà đã làm cho bà vạn phần vui mừng, nhưng nếu là nuông chiều như thế này, bọn họ…
“Rất tốt đó, tướng công, cứ như vậy làm tiếp tục, một canh giờ nha.”
Ách? Vương Vân lập tức bước đến phía sau lưng của con trai mình, một hàng chữ thanh tú đang lướt nhẹ trên mặt giấy, làm Vương Vân nhìn thấy kinh ngạc không thôi. Ngắm nhìn con trai mình, mặt hoàn toàn không hề có chút đang đùa cợt, ánh mắt kiên định không dời…
“Chi Tâm, con đây là…”
“Mẹ, Chi Tâm bề bộn nhiều việc, đừng làm phiền Chi Tâm nha.”
Hả? Thái độ xa lạ này của con trai làmVương Vân không khỏi luống cuống, nhìn về hướng đứa con dâu của bà. La Chẩn cười một tiếng, “Trong vòng một canh giờ, chàng sẽ không cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy.”
“Nhưng, hắn…”
La Chẩn chỉ chỉ phòng kế bên thư phòng, người sau hiểu ý.
Mẹ chồng nàng dâu, lẳng lặng đi đến căn phòng bên cạnh, khẽ đóng cửa, La Chẩn cười nói:
“Mẹ, con biết mẹ cùng cha cũng rất thương Chi Tâm, Chi Hành càng thêm liều mạng bảo hộ Chi Tâm, không cho phép chàng bị một tia thương tổn, các người đều đem Chi Tâm trở thành một đứa bé để yêu thương nâng niu.
Dưới sự che chở cùng bảo vệ, như vậy không tự chủ, Chi Tâm cũng cho phép mình không cần lớn lên. Kì thực, tướng công rất muốn giúp người nhà làm chút việc. Hiện tại, mẹ hãy cho tướng công cơ hội đi nhé.”
“Chẩn nhi, ta vẫn cảm thấy kì lạ, sao con lại đối xử tốt với Chi Tâm như vậy? Con không…” – Chê hắn sao?
Câu nói kế tiếp, thật sự cảm thấy có lỗi với con trai mình, bà không đành lòng nói. Nhưng con dâu tướng mạo xinh đẹp thông minh là sự thật, người như vậy, biết bao nhiêu nam nhân xuất sắc hâm mộ, sao đến phiên thằng ngốc của mình?
“Chi Tâm là tướng công của con, nên con đối xử tốt với chàng là lẽ tất nhiên.” La Chẩn cười một tiếng, “Hơn nữa, Chi Tâm đáng giá cho con đối tốt với chàng.”
Là tổ tiên đã tích đức, hay là trời xanh thấy thương hại đây? Trong mắt Vương Vân ngấn lệ, “Tốt, tốt, như vậy cũng tốt. Chẩn nhi, con thật là một đứa bé ngoan.”






Có Quân Như Thế
“Nhị tỷ, tỷ tỷ gả đi đã lâu như vậy, sao không gửi về nhà một phong thơ nào? Có phải tân hôn quá vui vẻ, quá hạnh phúc, nên đã quên mất chúng ta?” La Đoạn bĩu môi một cái, giũ miếng gấm thêu màu xanh nhạt trong tay thành một lượn sóng xanh biếc. “Tên ngốc mặt lạnh sao xứng với tỷ tỷ, cũng không biết cha cùng mẹ nghĩ như thế nào nữa, được một con rể như vậy còn cả ngày mừng rỡ, cười toe toét, hừ!”
“Nhị tỷ, đó là tỷ phu a, tỷ không thể nói như vậy nữa… Oaaa, Nhị tỷ!” Má phấn của La Khởi biến đổi, âm thanh cũng trộn lẫn kinh hoảng.
“Sao vậy?” La Đoạn nhìn theo ánh mắt của muội muội, nhìn thấy bóng người chắp tay sau lưng bước vào, trong lòng cũng thầm kêu không ổn. Ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn cứng nhắc, từ sau quầy bước ra nghênh đón, khẽ nghiêng người thi lễ, “Dân nữ ra mắt Tấn Vương gia.”
Đôi mắt tuấn tú của Ngọc Thiên Diệp lướt một vòng quanh cửa hiệu, thấy người nghênh đón thì hơi ngẩn ra, “Ngươi… Bổn vương nhớ, người được gả hôm đó, chính là ngươi, đúng không?”
Chỉ phúc vi hôn? Quốc quân làm mối? Bất thình lình xuất hiện biến đổi lớn, làm Ngọc Thiên Diệp có mấy phần mơ hồ. Hắn quay đầu xoay bước, bước lên xe kiệu đang đừng trước cửa hàng của La gia, “Chạy nhanh lên, tìm một nơi yên tĩnh cho Bổn vương!”
Bên trong cửa hàng La gia, hai tỷ muội đối mặt nhìn nhau.
“Nhị tỷ, nên làm sao bây giờ?”
“Muội đi nói cho cha mẹ, nói rằng Tấn Vương gia đã biết rồi, cha nhất định sẽ có sắp xếp.”
“Vâng, vậy còn Nhị tỷ?”
“Xú nha đầu, ta dĩ nhiên là viết thơ nói cho tỷ tỷ biết, để cho tỷ ấy sớm đề phòng.”
“Tấn Vương thích tỷ tỷ như vậy, có khi nào chạy đến hàng Hạ quốc không?”
“Nha đầu chết tiệt kia, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, lo trước khỏi họa phải hay hơn không?”
“Đúng há.” La Tam tiểu thư sờ sờ cái ót mình bị Nhị tỷ vỗ hai cái, được bước đến cửa, quay lại cười, tiếng nói mềm mại nũng nịu, “Nhị tỷ, muội cần nói cho tỷ biết một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Phong độ của tỷ không thể so được với đại tỷ…” Đại tỷ là La Chẩn, Nhị tỷ là La Đoạn, đây là tâm ý tương thông từ nhỏ của ba tỷ muội.
“Xú nha đầu, ta làm thịt ngươi!”
“Phùng huynh, nghe nói huynh sắp thành hôn, là khuê nữ của Vương viên ngoại Thành Tây?”
“Đúng vậy, thế thì sao?”
“Nghe đồn rằng Vương gia tiểu thư vừa lùn vừa mập, còn rất hung hãn…”
“Vậy so với cọp mẹ bên nhà huynh thì có mạnh hơn không?”
“Này, Phùng huynh, không thể nói nh