Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.
c này đã nhuốm đầy tình dục.
Cho Chi Tâm…
“Trân nhi, Trân nhi…”
Tên ngốc này! Nói xong ủy khuất đến như vậy, giống như nàng cố tình giấu giếm hắn.
“Y phục của chàng vẫn chưa cởi mà…” Mắc cỡ chết người!
“Đúng, đúng, Chi Tâm cũng muốn cởi.”
Đôi mắt xinh đẹp của La Chẩn nhắm lại, nghe được âm thanh xột xoạt của quần áo đã được cởi ra bên tai, còn có hơi thở hổn hển gấp gáp tràn đầy nam tính của tướng công nhà mình, lúm đồng tiền đả bị nhuộm một màu đỏ rực
“Trân nhi, Chi Tâm…”
Khi một thân thể trần trụi mạnh mẽ của nam nhân áp lên người nàng, thì La Chẩn càng cảm thấy toàn thân giống như đang bị lửa thiêu đốt, tưởng chừng như sắp bị cháy rụi.
“Trân nhi, Chi Tâm đã cởi xong…”
A? Hắn….
“Trân nhi cho Chi Tâm nha…”
Tên ngốc này, không phải là đã có người đích thân làm mẫu trước rồi sao? “Sói ca ca cùng sói tỷ tỷ không có dạy chàng sao?”
“Đúng nha, Chi Tâm sờ nương tử trước, sau đó mới ăn nương tử…”
Oanh!!!
Lần này, không phải là lửa cháy, là thêm thuốc nổ. Toàn thân, trong mỗi lỗ chân lông của nàng đều toát ra vẻ ngượng ngùng không thôi? Tên ngốc này!
“Không nên nói!”
“Ừm… Trân nhi thơm quá…”
“Đừng nói nữa!”
Gã ngốc tử này đương nhiên không biết rồi, những lời nũng nịu âu yếm ngày thường, giờ phút này bỗng chốc trở nên mờ ám, thẹn thùng đến chết đi được!
“Trân nhi, ngươi nhìn Chi Tâm một chút đi mà…. Chi Tâm muốn thấy ánh mắt của Trân nhi…. Chi Tâm muốn nhìn…”
Giọng nỉ non tha thiết bên tai, La Chẩn không thể nào cự tuyệt. Chậm rãi mở đôi mắt đẹp, rơi vào mắt nàng, là dung nhan tuấn mỹ vô cùng của tướng công nhà mình lúc này đã thấm đẫm màu tình dục.
Đôi mắt đen bóng như ngọc giờ phút này, đang bừng cháy, là hai ngọn lửa nham thạch nóng chảy.
“Tướng công…”
“Nương tử…”
“Chi Tâm…”
“Trân nhi…”
Đây là phu quân của nàng, là tướng công của nàng, đêm động phòng của nàng, thời khắc mất hồn của nàng, nàng không nên xấu hổ, không nên che giấu, đây là hạnh phúc là niềm vui sướng vô hạn mà trời xanh đã ban cho bọn họ…”
Nàng vươn tay vòng qua chiếc gáy trắng noãn của hắn, kéo hắn lại gần mình hơn, khẽ xoa nhẹ bờ ngực vững chãi xinh đẹp của hắn, hấp dẫn hắn, dẫn dắt tướng công sa vào mật ngọt của ái tình mà trước nay chưa từng trải qua quen thuộc lẫn nhau, tiếp nhận lẫn nhau.
Ở bên tai tướng công mình nhẹ nhàng nỉ non, yêu kiều chỉ dẫn thật thấp; khi hắn cuối cùng gấp gáp tìm kiếm đòi hỏi mạnh mẽ hơn, hòa vào nhịp điệu thân mật nguyên thủy nhất của thế gian, mà nỉ non, thủ thỉ….
Ngoài cửa sổ, ánh trăng đã treo cao, yên lặng chiếu sáng khắp trăm hoa trong viện. Trên đám mây yểu điệu nhẹ nhàng, dường như có vị thần tiên chủ quản nhân duyên nhân gian đang vui mừng vì lại thêm một đôi uyên ương, chuyện tốt đã thành tựu, vuốt râu mỉm cười.
(Tác giả: *Gắn tên lửa sau mông* Ta chạy đây…. cổ đại nên chỉ hot thế thui, ta hok dám viết thêm mà.)
8
“Chẩn nhi, con tới…” Hửm? Vương Vân trông thấy con trai mình đang đi bên cạnh con dâu, ngẩn ra, “Chi Tâm, sao con tới đây?”
Từ trước đến nay, bà sợ nhất là con trai mình vào thư phòng, vạn nhất bôi bôi trét trét xé rách, hay phá hủy cái gì đều là tâm huyết. Từ lúc con dâu đến thư phòng giúp một tay, con trai của bà luôn luôn vui vẻ đi theo thê tử, nhưng cũng may con dâu hiểu được nặng nhẹ, luôn để cho nó chờ ở bên ngoài. Nhưng nhìn tình cảnh hôm nay, đường như con mình đang đường hoàng bước vào?
“Mẹ.” La Chẩn cụp mắt xuống, tim đập dồn dập như nổi trống, nhưng bên ngoài lại cố ý vẻ bình thản, thong dong trấn định.
Từ một thiếu nữ đến một nữ nhân, làm lòng người ta đâm ra e thẹn ngại ngùng! Trên thực tế, đích xác là chính nàng đang lo sợ hoặc là do nàng làm “Chuyện mờ ám” nên chột dạ.
Mẹ chồng nàng không phải là nha đầu nghịch ngợm Hòan Tố, nên sao có thể hiểu được chuyện đã xảy ra tối qua. Chỉ là bản thân nàng cảm thấy không được tự nhiên, hôm nay gặp bất kì ai cũng cảm thấy e thẹn và chột dạ.
Nhìn lại ngốc tử nào đó đang vô cùng hào hứng đứng ở một bên, khí phách hiên ngang, lại thỉnh thoảng cười khúc khíchngọt ngào, tự dưng làm nàng tức giận thẹn thùng, đưa tay nhéo thật mạnh vào hông hắn.
“Mẹ, Chi Tâm đến giúp Trân nhi, Chi Tâm đến giúp Trân nhi chép sổ sách.”
“Con trai à, đừng ồn nữa, mẹ cùng Chẩn nhi đang có việc quan trọng…”
“Mẹ.” La Chẩn ngăn mẹ chồng mình lại, nàng không bỏ qua gương mặt tuấn tú trong nháy mắt ủ rũ hẳn xuống. Có lúc, cho dù là người thương yêu nhất của mình, nhưng cũng không ai được phép châm chọc, chế giễu hoặc tổn thương tướng công của mình được.
“Là con nhờ tướng công tới giúp một tay.”
“Ách?” Vương Vân sửng sốt, “Chẩn nhi, con…”
“Mẹ, ngài không ngại ngồi ở bên cạnh xem một chút, tướng công làm rất tốt nha.”
Chẩn nhi rốt cuộc đang làm gì?
Vương Vân bối rối. Bà biết đứa con dâu này của bà không phải không biết phân biệt nặng nhẹ, ban đầu nghe từ cửa miệng của Phùng gia, bàn tán về tài năng uyên bác khôn khéo của nàng, nên mới nghĩ kế cho trượng phu, xem có thể tìm cách cưới đứa con dâu này một lần nữa hay không.
Không cầu gì khác,