Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
he lời nói của ân nhân đi, không nghe sẽ không được cưng yêu như A Bạch A Hoàng đó nha.”
“Ta bóp chết ngươi, Tiểu Hoàn chết tiệt!”
“Chén cơm thiu như ngươi, ra vẻ làm cái gì…”
La Chẩn tú má lúm đồng tiền nghiêm nghị: “Ngừng!” Vẻ thanh nhã của chủ tử chỉ là mặt ngoài, “Hung ác nhỏ nhẹ” chính là thủ đoạn thật sự, hai tiểu quỷ lúc này ngậm chặt miệng. “Trong nửa canh giờ kế tiếp, nếu để cho ta nghe thấy hai vị… Cơm Cơm cùng Nước Nước còn mãi xào xáo, ta sẽ mang các ngươi đến Đức Lai cư, để cho các đầu bếp để các ngươi vào chung một nồi, cho các ngươi ‘xào xáo’ thỏa thích, được không?”
Phạm Trình thối lui đến sau lưng ân nhân, Hoàn Tố đứng ở bên cạnh tiểu thư, coi như là yên tĩnh lại.
Rất tốt, lỗ tai được yên tĩnh rồi. “Tướng công, chúng ta đến Đức Lai cư ăn cháo thịt có được không?”
“Được, được! Trân nhi…”
“Thế nào?”
“Trân nhi gọi Chi Tâm tướng công nữa có được không?”
“Hửm?” La Chẩn đón nhận ánh mắt mong đợi của hắn, khóe mắt liếc thấy vài ba vị tò mò tọc mạch đang quan sát lộ liễu, thản nhiên cười, “Tướng công, tướng công, tướng công.”
“Hi hi, nương tử, nương tử, nương tử!”
Trân nhi là nương tử của Chi Tâm, ai cũng không được đoạt, nếu có người muốn cùng Chi Tâm đoạt nương tử, Chi Tâm nhìn thấy sẽ gọi Phong ca ca tới, đem bọn họ thổi đến một nơi, xa thật là xa, đúng, chính là như vậy!
“Ta nhớ ra rồi!” Phùng Mạnh Thường vỗ tay kêu to, “Nàng là tên La gia giả danh đến từ Ngọc Hạ quốc!”
Vương công tử nhìn bóng hình xinh đẹp ở phía đối diện thầm oán ông trời bất công, nghe hắn nói thế, tò mò hỏi, “Giả danh gì? Phùng huynh, huynh biết cô nương đáng thương đã gả cho tên ngốc đó sao?”
“Bổn công tử dĩ nhiên biết!” Nàng… Nàng lại là La gia đại tiểu thư? Nàng thế nhưng gả cho một tên ngốc? Đã sớm nghe cha than thở qua không chỉ một lần, Đại tiểu thư La gia Ngọc Hạ quốc dung mạo tuyệt trần, tài trí càng thêm tuyệt vời trên cả tuyệt vời.
Đáng tiếc, năm xưa bị tên bất lương trêu chọc, khiến cho đến năm hai mươi tuổi vẫn còn phòng không chiếc bóng. Nếu là nữ nhi bình thường, thì có thể đón về cho con trai ông làm tiểu thiếp, đáng tiếc xuất thân như vậy, ngược lại cao không được, thấp không phải.
Lời kia nghe được nhiều, tự nhiên lưu tâm. Khi có một lần cha nhắc tới Đại tiểu thư La gia đích thân đến Hàng Hạ quốc thì thích thú tới cửa bái phỏng, trong lòng nghĩ chính là, nếu vị La gia Đại tiểu thư thùy mị này không ai thèm lấy, có được nhan sắc nổi bật, thì bổn công tử đây sẽ mở lòng từ bi thu lưu nàng ta.
Ai ngờ gặp mặt, chỉ riêng chuyện nàng mặc nam trang, đã khiến cho hắn ngẩn ngơ, lập tức thầm suy nghĩ trong lòng không hề từ bất cứ thủ đoạn nào nhất định sẽ đoạt nàng về. Không ngờ bị một thằng ngốc làm hư chuyện tốt. Càng không ngờ hơn rằng, hôm nay nữ nhân này, lại thành thê tử của thằng ngốc đó!
“Vương huynh, có muốn vui vẻ hay không?”
“Vương gia, hôm nay gọi Giang mỗ đến, không phải là vì ngắm hoa uống rượu chứ?” Giang Bắc Hồng được hạ nhân dẫn vào, đối với một đám oanh oanh yến yến đầy phòng, nhăn mày lại.
Ngọc Thiên Diệp đã có ba phần men say, thấy hắn tới, lảo đảo cất bước, cạn chén cười nói: “Bắc Hồng huynh, huynh nhìn thử xem, đầy một phòng toàn mỹ nhân, chỉ cần tùy tiện chọn một, ai cũng quyến rũ hơn so với La Chẩn kia, đúng không?”
Sắc mặt Giang Bắc Hồng chợt đen lại: “Ngài say!”
“Say?” Ngọc Thiên Diệp vỗvào vai bạn tốt, vẻ say khướt hoàn toàn biến mất. “Thế nào, đem các nàng ấy so với La Chẩn, huynh khinh thường các nàng ấy đúng không? Vậy huynh cũng nói cho Bổn vương, nàng so với những nữ nhân này có gì khác nhau? Có gì khác nhau chứ?”
Giang Bắc Hồng đỡ hắn đến nằm trên ghế dài mềm mại, nhẹ nhàng nói: “Nếu giống nhau, sao ngài lại không chọn một trong các nàng ấy làm Trắc phi, ngược lại dùng hết thủ đoạn để theo đuổi La Chẩn đã cự tuyệt ngài rất nhiều lần chứ?”
“Ha ha ha…” Ngọc Thiên Diệp cất tiếng cười to, vỗ hình vỗ dạng, cười đến gần như phát cuồng, “Bắc Hồng huynh Ha ha…. Huynh đối với La Chẩn, cũng không phải không có tình cảm chút nào giống như lời huynh nói nhỉ? Mà ngay cả nhạo báng nho nhỏ của Bổn vương, huynh cũng thay nàng đáp trả, ha ha ha…”
Mặt Giang Bắc Hồng không biến sắc, cũng không phản bác, ngồi thẳng lưng nhìn vào bàn đầy rượu thịt ê hề, trừng mắt ra hiệu đuổi hai nữ nhân mềm mại đang dán sát vào mình, cầm bầu rượu, tự rót uống một mình.
“Bắc Hồng huynh, lúc huynh đến nhờ ta lập nàng ấy làm Trắc phi, chắc trong lòng huynh cũng đã đoán được, nàng sẽ không đồng ý? Nàng không đồng ý, đó chẳng phải giống như ý định mà huynh đã dự tính trước sao, huynh không muốn trái tim huynh có chỗ trống, nhưng nàng sẽ vĩnh viễn trở thành danh hoa vô chủ, vĩnh viễn không thuộc về bất luận kẻ nào, có đúng không?”
Giang Bắc Hồng nhướng mày: “Tại hạ muốn biết, là chuyện gì kích thích Vương gia đến đây? Ngài lại một lần cầu xin gả bị cự tuyệt?”
“Nàng đã thành thân.”
“….”
Mày Giang Bắc Hồng dựng ngược, khóe miệng co quắp.
Ngọc Thiên Diệp tựa vào bàn đứng đậy, nhìn chằm chằm vào mắt của bạn tốt. “Bổn vương nói, nàng đã thàn