Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

dâng lên một niềm xúc động trong lòng: " Anh họ nhất định là muốn tự mình xử lý vật đáng sợ đó, anh họ quả nhiên là người tốt."
. . . . . .
Tịch Nhan đầu tiên là đeo vào một cái bao tay, dùng một mảnh vải tơ đem xâu đống vòng lại, sau đó lại lấy một mảnh vải bọc đống đồ lại một lần nữa, lại bọc thêm một lần,cứ như vậy một lần lại thêm một lần lại thêm một lần, đống vòng được chạm khắc tinh xảo đó cuối cùng được bọc lại thành một khối thật lớn, hắn còn cẩn thận hơn nữa bỏ cái bọc đó vào một hộp gỗ màu đỏ, cuối cùng cho vào tủ sắt khóa kín.
Mà một ít "đồ lưu niệm" kim cương hôm nay vừa mua lại chỉ vứt hờ hững ở bên ngoài hộp gỗ.
Bao nhiêu năm sau có một nhóm đạo tặc quốc tế xâm nhập vào nhà trộm đồ, bởi vì biết rõ bối cảnh huy hoàng của chủ nhân căn biệt thự nên đối với túi kim cương để bên ngoài cũng không thèm để mắt đến, mà khổ cực đem hộp gỗ trong két sắt lấy đi.
Nhóm đạo tặc quốc tế này, phải trải qua thập tử nhất sinh mới ra khỏi biệt thự được, ôm thật chặt hộp gỗ, một nhóm người thận trọng mở hộp định phân chia tang vật, mở ra một tầng lại một tầng vải lụa bao bọc, mỗi một lần mở bọc vải ra nhịp tim lại đập nhanh thêm một chút, kim cương còn bị vứt chỏng chơ nên vật được bao bọc nhiều như vậy chắc chắn phải là vật vô cùng quý báu, là bảo vật hiếm có.
Cuối cùng lúc một chuỗi vòng bạc nguyên chất có mặt hình cây thánh giá rơi xuống đất, nhóm đạo tặc quốc tế này trực tiếp điên rồi, có tên ngất ngay tại chỗ miệng sùi bọt mép, có tên còn không chịu được đả kích hộc máu chết ngay tại hiện trường. Bọn họ ban đầu đều cho rằng làm xong vụ này là có thể về hưu, không có nghĩ đến chính là vào một nhà bình dân cũng lấy được đồ giá trị hơn cái đống chết tiệt này. . . . . . Người chủ nhà này thật vô cùng tàn nhẫn có phải hay không?? có phải hay không??? (thật tội nghiệp Amen)
. . . . . .
Bên kia Abe xách theo một túi đồ trang sức thô lậu đi đến học viện điêu khắc mỹ thuật của hoàng gia Bỉ tại Antwerpen trực tiếp tiến vào gặp giáo sư Lorene nhà điêu khắc, chạm trổ đá quý chuyên nghiệp.
Giáo sư Lorene đầu tóc đã bạc trắng, đang ngồi thưởng thức một tác phẩm tuyệt thế được truyền lại từ đời trước, một chiếc mũ được khảm bảy viên ngọc cao cấp nhất thế giới, mỗi một viên đều có một màu sắc khác nhau, kích thước tương đương, màu sắc nhu hòa, nghe nói mỗi một viên bảo ngọc này đều khó thấy trên thế gian, chứ nói gì đến sự xuất hiện của bảy viên bảo ngọc với bảy màu sắc khác nhau như thế này. Hơn nữa trên chiếc mũ này từng chi tiết chạm trổ, điêu khắc cũng đều khiến cho nhân loại khó cầm lòng. Sống trên đời này mà có thể được tận mắt chứng kiến một tác phẩm tinh tế quý báu như vậy, thật là có chết cũng không đáng tiếc. . . . . .
Đang suy nghĩ, từ trên trời giáng xuống một người vô cùng mập mạp.
Lorene tiên sinh tay run lên. . . . . . Chiếc mũ được trạm trổ công phu cứ như vậy thẳng tắp rơi xuống đất, "rắc rắc" một viên bảo ngọc bên trái chiếc mũ rơi ra, lăn trên sàn nhà "lanh canh lanh canh" lăn đến trước chân của người mập mạp vừa xuất hiện.
Abe cúi đầu xuống nhưng không thể nhìn được đến dưới chân, hắn nhấc chân lên, đạp viên bảo ngọc kia dưới lòng bàn chân, nhất thời cảm thấy sàn nhà không bằng phẳng, hắn dùng lực một chút ấn mạnh chân xuống dưới khiến viên bảo ngọc màu xanh lá này găm sâu vào đế chiếc giày da cừu mềm mại của Abe, vẫn có chút không thoải mái, nhưng mà lúc hắn ngẩng đầu nhìn thấy một ông lão đầu tóc trắng xóa tựa như sắp chết ngất, vội vàng đi thẳng vào việc quan trọng hơn.
"Anh, anh muốn làm gì?" Lorene mặt hoảng sợ hỏi, hắn là nhà thiết kế trang sức, đối với những chi tiết nhỏ rất nhạy cảm, nhưng cửa cũng đóng thật kỹ, cửa sổ cũng chỉ có mở ra một cái khe nhỏ, vậy thì cái người mập mạp khổng lồ trước mắt này vào bằng đường nào?
Chẳng nhẽ là Thượng Đế nghe được lời nói trong lòng hắn, cho người tới đưa hắn đi sao?
Nghĩ tới đây Lorene mặc dù đã 86 tuổi nhưng nhất thời cúc hoa cũng cảm thấy căng thẳng, hắn chỉ là nói để mà nói thế thôi, Thượng Đế đừng coi là thật a, Câu Hồn Sứ Giả, không phải thiếu niên anh tuấn sao thế nào lại trở nên mập như vậy?
Nhà điêu khắc còn đang mải suy nghĩ, Abe đã đeo lên cái bao tay, móc kềm ra, đưa vào bên trong túi. . . .
Nhà điêu khắc già trong nháy mắt trở lại nhân gian, động tác chuyên nghiệp như vậy, chẳng lẽ là người trong nghề? Chỉ có đối mặt với kim cương trân quý nhất, bọn họ mới có thể để ý cẩn thận như vậy, lập tức bệnh nghề nghiệp phát tác, ông quên mất sợ, một đôi mắt lấp lánh có hồn nhìn chằm chằm tay Abe run lẩy bẩy, tâm cũng run lên, rốt cuộc là bảo vật quý hiếm nào đây?
. . . . . .
Sau một khắc, ông lão điêu khắc thiếu chút nữa bệnh tim bất ngờ phát tác đi gặp thượng đế rồi, hắn khô héo vơ lấy đống đồ trang sức thô lậu bằng đôi bàn tay khéo léo linh hoạt của mình, run rẩy nói: "Anh kêu tôi bắt chước cái này? Anh là đang vũ nhục nhân cách của tôi, vũ nhục sinh mệnh tôi, vũ nhục nghề nghiệp của tôi, vũ nhục danh dự của tôi, vũ nhục. . . . . ."
Abe thuận tay lấy một viên kim cương đặt ở bên cạnh đống đồ