Tác giả: Kim Quốc Đống
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/612 lượt.
Mễ ra mở cửa, cũng chỉ lạnh lùng nhìn cậu ta, không nhúng tay vào, không ngờ cậu ta lại nói: “Ngải Mễ đừng động vào, để tớ tự làm”.
Cậu ta chất đồ đạc ở phòng khách, đám Đường Mộc đều đứng dẹp sang một bên. Cuộc sống thật thú vị, không ai có thể ngờ rằng Lý Tuấn Ninh lại trở thành một thành viên trong đại gia đình này. Ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ của Lý Tuấn Ninh liếc mọi người một lượt, cuối cùng hỏi: “Tớ biết Ngải Mễ ở trên gác, vậy thì tớ ngủ ở đâu?”.
Đã đến thời khắc quan trọng rồi, thực ra Đường Mộc đã đánh cược một vố rất mạo hiểm, nếu Aaron nói, cậu ngủ cùng phòng tớ, chắc chắn Đường Mộc sẽ nghĩ đến cái chết. Cậu không dám nhìn vào mắt Lý Tuấn Ninh.
Lòng tốt của Aaron lại bị Ngải Mễ nói như vậy, cũng tỏ ra không vui: “Cậu không thấy anh chàng này kinh tởm thế nào à?”.
“Aaron, cậu không cho phép người khác theo đuổi tớ ư?”
Aaron sững người ra một lát, cậu không ngờ Ngải Mễ lại nói như vậy.
Ngải Mễ lại nói: “Tuy nhiên, cảm ơn cậu, Aaron ạ”. Nói xong câu này, cô quay người đi lên phòng mình. Bỏ mặc Aaron ngẩn tò te đứng đó.
Đường Mộc cũng không dám quay sang an ủi cậu.
Có phòng riêng của mình nhưng Lý Tuấn Ninh không chịu ngồi yên trong phòng mà ra phòng khách ngồi. Cậu ta mang một chiếc máv ảnh DSLR đến, ai có việc gì đi qua, cậu ta đều chụp một kiểu và kêu lên rất to. [DSLR là máy ảnh kỹ thuật số ống kính đơn phản xạ.'>
“Ồ, Aaron, đi vệ sinh à!” Tách một tiếng.
“Mễ Mễ, cậu cũng đi vệ sinh à!” Tách một tiếng.
“Ồ, Đường Mộc, uống nước à!” Lại tách một tiếng.
Nhưng dù là Aaron hay Đường Mộc cũng không đếm xỉa gì đến cậu ta, cậu ta cũng không thấy ngượng, cậu ta có đủ tài tự tìm niềm vui cho mình – Chỉ có Ngải Mễ đáp một câu bằng giọng là lạ: “Vâng, đúng vậy, bác ngồi à!”.
Đến khi Ngải Mễ từ nhà vệ sinh đi ra, lại nghe thấy Lý Tuấn Ninh la lớn: “A ha, Mễ Mễ đi vệ sinh xong rồi à?”.
Ngải Mễ cũng cố tình cất cao giọng, để tiếng mình có thể vọng vào phòng Đường Mộc: “Đúng vậy, Lý Tuấn Ninh vẫn ngồi à!”.
Đường Mộc biết, hiện giờ Ngải Mễ đang giở trò với Aaron, hai người đang đấu nhau. Aaron ngồi trước bàn học đọc sách, cậu thì ngả xuống giường không dám nói gì, Đường Mộc biết, Aaron ngồi đó đọc sách cũng chỉ là giả bộ mà thôi, sắp đến giờ ăn tối rồi, bụng Đường Mộc kêu ục ục.
Aaron nghe thấy rồi, cậu quay người sang, cuối cùng nét mặt cũng không còn đáng sợ nữa: “Cậu đói rồi à?”.
Đường Mộc gật đầu với vẻ ngượng ngùng. “Thế thì bọn mình đi ăn nhé.”
“Ừ.”
“Chỉ có hai đứa mình thôi, biết chưa?”
Đường Mộc đang định nói gì, nhưng rồi lại nuốt vào, cậu chỉ gật đầu nói: “Ừ”.
Hai người đi ra, phát hiện thấy Lý Tuấn Ninh vẫn đang ngồi trong phòng khách, Lý Tuấn Ninh nhìn thấy hai người đi ra cửa, bèn ngửa cổ lên nói lớn: “Đường Mộc và Aaron đi ăn tối rồi!”.
Ngải Mễ biết chắc Đường Mộc và Aaron đã ra khỏi cửa rồi mới từ trên gác chạy xuống.
Lý Tuấn Ninh lại kêu lên: “Mễ Mễ xuống dưới rồi!”.
“Cậu đừng hét nữa.” Cuối cùng Ngải Mễ phải quát Lý Tuấn Ninh.
“Tuân lệnh!” Lý Tuấn Ninh đứng dậy, chắp tay đi về phía Ngải Mễ.
“Lý Tuấn Ninh, hiện giờ bọn họ đều không có ở nhà, cậu có thể nói cho tớ biết rốt cục cậu đang làm gì được không?”
“Cuối cùng thì cậu cũng đã hỏi tớ.”
“Đúng vậy, để tớ hỏi, cậu trả lời.”
“Mễ Mễ, tớ thích cậu, sau đó tớ muốn được ở bên cậu.” Câu nói của Lý Tuấn Ninh khiến Ngải Mễ cảm thấy buồn cười, Ngải Mễ cho rằng cái tuyệt vời trong sáng như tình yêu làm sao có thể dính vào cậu ta được.
Nhưng cô vẫn kiên nhẫn giải thích với Lý Tuấn Ninh: “Lý Tuấn Ninh, không phải cậu thích một người là người đó sẽ yêu cậu”.
“Điều này tớ biết, vì Aaron cũng không yêu cậu mà.” Được lắm, cậu ta dám thẳng thắn chọc vào nỗi đau của Ngải Mễ.
“Cậu đã biết rồi thì cậu không nên theo đuổi tớ nữa, như thế sẽ không hay cho cả tớ và cậu.”
Lý Tuấn Ninh lại cười một tiếng rất lạ, cậu ta đứng dậy vung vẩy chân tay, sau đó lắc đầu nói: “Tiếc quá, tiếc quá, điều mà tớ biết, không chỉ có ít như vậy đâu”.
“Cậu còn biết điều gì nữa?” Giọng Ngải Mễ đã để lộ sự bôì rôì trong lòng cô.
“Có thật là cậu muốn nghe hay không?”
“Cậu mau nói đi.”
“Đường Mộc và Aaron yêu nhau.” Lý Tuấn Ninh mỉm cười nói.
Ngải Mễ vội vàng phủ nhận: “Cậu đừng tưởng rằng mình thông minh, tớ nói cho cậu biết nhé, đây là chuyện không thể xảy ra, chuyện của hai cậu ấy, tớ không biết nhiều hơn cậu hay sao?”.
“Thế thì chắc cậu phải biết những điều tớ nói có phải là thật lòng hay không. Mễ Mễ, cậu đừng coi tớ là thằng ngốc có được không?”
Ngải Mễ không muốn tranh luận với Lý Tuấn Ninh nữa, cô thực sự mệt rồi. Cô hỏi Lý Tuấn Ninh: “Sau đó thì sao, sau đó cậu muốn thế nào?”.
“Sau đó, tớ muốn được ở bên cậu, kế cả giống như khi cậu và Đường Mộc ở bên nhau vậy, hữu danh vô thực cũng không sao cả.”
“Như thế có thú vị không?”
“Không thú vị, nhưng ít nhất tớ có thể lừa dối mình rằng, Mễ Mễ là bạn gái của tớ.”
“Nếu không, cậu sẽ tung hê chuyện của hai người đó lên đúng không?”
“Không ai mong xuất hiện kết cục như vậy cả. Mễ Mễ, tớ biết là cậu rất yêu Aaron, v