Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Kim Quốc Đống
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134617
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/617 lượt.
hông có quyền can thiệp.
Sau khi đã đả thông tư tưởng, cậu mới đẩy cửa bước vào phòng Đường Mộc. Mùi rượu thì mặc mùi rượu, chắc là Đường Mộc cũng không ghét lắm. Aaron tưởng rằng Đường Mộc đã ngủ say từ lâu, nhưng đến khi cậu rón rén nằm xuống cạnh Đường Mộc, cậu mới phát hiện ra Đường Mộc đang khóc.
Cậu lấy tay đẩy Đường Mộc: “Này, Đường Mộc, cậu làm sao vậy?”.
Cậu không hiểu một người đang tủi thân, tự nhiên lại được người khác quan tâm lại càng cảm thấy tủi thân hơn. Giờ thì thật tồi tệ, tựa như chạm vào một công tắc, Đường Mộc khóc thổn thức. Cậu không sợ Lý Tuấn Ninh ở phòng bên cạnh nghe thấy, cũng không sợ Ngải Mễ trên gác nghe thấy, bị Aaron bắt nạt, Đường Mộc cảm thấy vô cùng ấm ức.
“Đường Mộc, cậu làm sao vậy, cậu nói cho tớ nghe đi.”
Đường Mộc chỉ khóc, nói không ra lời. Đối với Aaron, Đường Mộc trong lúc này là một bài toán không thể giải, cậu không biết phải làm thế nào. Cậu nhìn đôi vai Đường Mộc rung lên, vô cùng yếu đuối, bèn ôm chặt vai cậu ta theo phản xạ, tiếng khóc của cậu ta nhỏ đi một chút, vai cậu ta chùng xuống, bất giác Aaron liền giơ tay ra, theo đà, ôm Đường Mộc vào sát ngực. Lúc này đây Đường Mộc liền đẩy Aaron ra, Aaron bèn lây hết sức ôm chặt Đường Mộc.
Đường Mộc không khóc nữa. Đường Mộc! Anh chàng được gọi là “người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố, gay có Đường Mộc” này, giây phút này đây, mỗi tế bào trên cơ thể, đều mềm nhũn rồi!
“Cậu hãy nói cho tớ biết, cậu làm sao vậy?”
“Tớ...” Trong khoảnh khắc đó, trong lòng Đường Mộc đã hạ quyết tâm, cậu muốn dũng cảm nói ra câu này, có thể sau đó muốn đời muốn kiếp sẽ không trở lại được nữa.
“Sao vậy?” Aaron lại hỏi một lần nữa.
“Vừa nãy tớ đã gặp một cơn ác mộng.”
Aaron thở phào, thầm nghĩ, giấc mơ này khủng bố thật. Sự việc đã rõ ràng rồi, Đường Mộc đã bình tĩnh trở lại, nhung vòng tay mà Aaron đưa ra đã không thể rút lại được nữa. Thôi cứ ôm cậu ta như vậy, đằng nào mình cũng không tổn thất gì.
Sau đó, dường như ngày nào Đường Mộc cũng gặp ác mộng, Aaron cũng ngủ không ngon, thường là vừa đi vào giấc ngủ, Đường Mộc lại khóc, cậu lại phải đưa tay ra ôm Đường Mộc. Cuối cùng, lúc chuẩn bị ngủ, Aaron đã chủ động ôm Đường Mộc, cũng đỡ phải chứng kiến cảnh khóc lóc.
Hai đứa đã dần dần trở nên ăn ý như vậy, một đứa dang tay, một đứa đón nhận, rõ ràng lúc đầu là nói đóng kịch cho Ngải Mễ xem, hiện giờ trong thế giới hai người lại nhập vai đạt như vậy.
Và bốn đứa đã sống với nhau một cách kỳ quặc như vậy. Sống với nhau lâu, Đường Mộc cũng dần hiểu ra, lúc đầu khi Lý Tuấn Ninh mới đến, mọi người đều tỏ ra đối địch với nhau, nhưng dần dần, Đường Mộc phát hiện ra rằng, dường như Ngải Mễ cũng không ghét Lý Tuấn Ninh như trước nữa, thậm chí ngay cả Aaron – người ngày ngày vẫn ôm cậu ngủ cũng vậy. Còn bản thân Đương Mộc, vì sự xuất hiện của Lý Tuấn Ninh mà ngày ngày cậu được Aaron ôm ngủ, trong lòng vẫn thầm cảm ơn Lý Tuấn Ninh, sống với nhau rồi, cậu cũng không còn ghét Lý Tuấn Ninh nữa.
Cuối cùng đến một ngày nọ, bốn đứa đã ngồi ăn cơm cùng nhau.
Hiếm khi Aaron vào bếp, cả một bàn toàn đồ ăn ngon, lâu lắm rồi cậu không vào bếp, tay nghề vẫn không xuống cấp, mấy món ăn quen thuộc, nhưng mùi vị, màu sắc đều bắt mắt. Lý Tuấn Ninh và Ngải Mễ cũng bận rộn luôn tay luôn chân, tự nhiên Đường Mộc lại giống như người ngoài. Đột nhiên cậu nhớ đến lần mời Tư Nhiên đến nhà ăn
cơm, cảnh tượng trước mắt khá giống hôm đó.
Xem ra ba người đó có chuyện gì muốn nói với mình rồi.
Họ muốn thu hồi Aaron về ư? Cậu chỉ lo điều này, những chuyện khác đều không quan trọng.
Quả nhiên, ăn được một lúc, Ngải Mễ đặt bát đũa xuống. Cả ba người đều dừng tay lại.
“Đường Mộc.”
“Hả?”
“Có một chuyện tớ muốn nói với cậu.”
“Ừ, nói đi.” Cậu hít một hơi thật sâu, mình đã có sự chuẩn bị về tình huống xâu nhất, để bão táp ập đến mạnh hơn đi.
“Việc này, Lý Tuấn Ninh, cậu nói đi.”
“Cũng không có gì cả, đó là, tớ và Mễ Mễ yêu nhau rồi.”
Câu này cậu nói rất rõ ràng, dĩ nhiên là Đường Mộc đã nghe thấy, cậu nhìn Aaron, Aaron gật đầu với cậu ta, xem ra lần này, không phải là Lý Tuấn Ninh tự mình tưởng bở nữa. Cậu không tỏ ra sửng sốt, mặc dù Lý Tuấn Ninh có nhiều điểm rất đáng ghét, nhưng trong chuyện thích Ngải Mễ lại là tấm gương của rất nhiều chàng trai.
Nếu bạn thích một người, người đó không thích bạn, thậm chí còn ghét bạn, người bình thường chẳng kiên trì được lâu như vậy. Nhưng Lý Tuấn Ninh đã kiên trì đến cùng.
“Thế thì, tớ chúc mừng các cậu thôi.”
“Được bạn trai cũ của Mễ Mễ chúc mừng, tớ thực sự rất vui.” Lý Tuấn Ninh bê bát cơm lên, “Thế thì để tớ lấy cơm thay rượu nhé, nào!”.
Đường Mộc không kìm được liền bật cười:
“Đây là cái kiểu gì vậy! Ha ha ha”. Câu chuyện của họ ngoài sức tưởng tượng của Đường Mộc, hiện giờ trong lòng thấy rất vui. Và thế là cậu cũng bưng bát cơm lên: “Ngải Mễ, tớ cũng lấy cơm thay rượu, cậu tìm được hạnh phúc của mình, tớ cũng thấy mừng cho cậu”.
Tất cả đều bưng bát cơm lên: “Nào, chúng ta lấy cơm thay rượu!”.
Đêm hôm đó đi ngủ, Đường Mộc và Aaron còn nói chu