Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/622 lượt.

ì cậu ấy mà cậu có thể làm rất nhiều điều, thế thì cậu cũng cần phải biết rằng, tớ rất yêu cậu, vì cậu, tớ cũng có thể làm rất nhiều điều.”
“Cậu đừng so sánh như vậy, cậu không cảm thấy mình rất ích kỷ hay sao?”
“Đúng, tớ rất ích kỷ, vì tớ rất thích cậu. Tớ không nói ra được những lời hay ý đẹp, tớ thích cậu, muốn ở bên cậu. Mễ Mễ à, nếu Aaron thích cậu, cậu có được niềm hạnh phúc riêng rồi thì cho dù ích kỷ đến đâu, tớ cũng chỉ có thể lặng lẽ đứng sang bên cạnh, giống như hồi đó cậu và Đường Mộc yêu nhau, không phải tớ cũng yên lặng đó sao? Chỉ có điều hiện tại, Ngải Mễ ạ, không ai có thể bảo vệ cậu, tớ mong tớ được là người đó. Mễ Mễ nếu như thật sự xuất hiện một người, cậu thích người ta, người ta cũng thích cậu, thì tớ sẽ hứa với cậu rằng, đến ngày đó, tớ sẽ rút lui.”
Những câu nói này của Lý Tuấn Ninh chắc là những lời tâm sự thật lòng của cậu ta, mặc dù nghe có vẻ hơi vô lý và ngang ngược, nhưng cũng khiến Ngải Mễ cảm động. Thế giới này, thật là buồn cười, bạn giương cung lên bắn, lại không bắn trúng người mà bạn yêu, nhưng lưng bạn, lại là mục tiêu mà người khác trân trọng.
Nếu như tớ thích cậu, cậu cũng thích tớ, thì đó là chuyện đơn giản biết bao. Hồi còn nhỏ, hạnh phúc là chuyện rất đơn giản, lớn lên rồi, đơn giản là chuyện rất hạnh phúc.
“Được, tớ đồng ý, Lý Tuấn Ninh ạ.” Cô không ngờ mình lại dễ mủi lòng như vậy, không ngờ cô cũng khóc trước những câu nói này của Lý Tuấn Ninh.
“Ừ, đừng nói với Aaron vội, tớ sẽ tìm cơ hội để nói với cậu ấy.”
“Cậu nên nhớ rằng, tớ đồng ý với cậu chẳng qua là không muốn để Aaron bị tổn thương, nếu cậu mà làm tổn thương Aaron thì tất cả những điều này đều không tính nữa.”
Nghe xong câu này, trong lòng Lý Tuấn Ninh cũng vô cùng chua xót. Vì cậu thích cô, trong khi cô không thích cậu, mà cậu lại biến thành con người hèn mọn như vậy.
Đường Mộc và Aaron ăn cơm ở ngoài nhưng vẫn nhắc đến Lý Tuấn Ninh.
“Sao lại có loại người đáng ghét như vậy nhỉ?” Rõ ràng là Aaron đã mất hết lý trí, trên đường đi cứ chửi lẩm bẩm.
Vì thấy cậu ta ghét Lý Tuấn Ninh, Đường Mộc mừng đến nỗi người như mềm nhũn.
Đường Mộc có một câu kìm chế rất lâu rồi, lúc này không chịu được nữa bèn thốt ra: “Nhưng các cậu không phải là bạn thân chơi với nhau từ nhỏ đó sao?”.
Aaron hiểu Đường Mộc đang ghen, lúc này đây cơn bực của cậu cũng đang bốc lên đầu, bèn nói: “Hồi đó tớ thực sự có mắt mà như mù!”.
Đường Mộc vội thè lưỡi: “Haizz, bây giờ tự nhiên làm cậu và Ngải Mễ đều mất vui, nếu mà biết sớm thì tớ đã từ chối cậu ta rồi”.
“Thôi, sự việc đã đến nước này rồi, đi bước nào tính bước đó vậy.”
“Nếu Ngải Mễ biết sự thật, chắc chắn sẽ cảm động phát ngất.”
“Mọi việc mà tớ làm, không phải là để Ngải Mễ cảm động, tớ chỉ muốn tốt cho Ngải Mễ mà thôi.”
“Ừ tớ hiểu, Ngải Mễ thật hạnh phúc khi có môt người anh trai như vậy.”
“Đường Mộc, hay là cậu cũng nhận tớ làm anh trai?”
“Hả?” Chiếc thìa trong tay Đường Mộc suýt thì rơi xuống, “Không phải cậu bảo tớ làm bạn trai của cậu đó sao?”.
“Đó là giả vờ, còn việc này là tớ nói thật lòng.”
“Ừ.”
“Sao vậy, không thích à?”
Đột nhiên Đường Mộc tỏ ra dũng cảm một lần: “Tớ không muốn cậu làm anh trai tớ”.
Thực ra đằng sau còn nửa câu nữa, “tớ muốn cậu làm bạn trai tớ”. Nhưng Đường Mộc thực sự không đủ can đảm nói ra. Cậu chỉ nghe thấy Aaron nói: “Thế thì... thôi vậy”.
Đường Mộc cũng hận mình, không nên rơi vào giấc mộng này, lúc đầu Aaron cũng đã nói rõ ràng rồi, chỉ là đóng kịch cho Ngải Mễ xem, chỉ là vở kịch mà một người anh trai vì muốn bảo vệ em gái mình. Tuy nhiên cậu lại muốn vở kịch này kéo dài mãi. Đừng tỉnh giấc, cứ đứng trên sân khấu, tiêu hao toàn bộ sinh mệnh.
Họ về nhà, phát hiện thấy Lý Tuấn Ninh đang đợi ở cửa, thái độ khác lạ, nói với Aaron bằng vẻ rất thành khẩn: “Aaron, tớ muốn đi loanh quanh với cậu một lát, có một số chuyện tớ muốn nói với cậu”.
Aaron bèn nói với Đường Mộc: “Thôi cậu vào nhà trước đi”.
Đường Mộc há miệng ra, cậu muốn nói, cậu về sớm nhé, cậu cũng muốn nói, cậu cẩn thận nhé, nhưng trước mặt Lý Tuấn Ninh, cậu nói gì cũng không phù hợp. Và thế là cậu không nói gì nữa. Cậu quay về, mang cho Ngải Mễ một hộp cơm.
“Ngải Mễ, Ngải Mễ, tớ mang cơm về cho cậu đây này, mau xuống mà ăn.”
Aaron và Lý Tuấn Ninh sánh vai bên nhau đi rất xa, cả hai đứa đều không nói gì.
Đến khi mở lời, lại toàn nhắc đến chuyện ngày xưa.
Aaron nói: “Lý Tuấn Ninh, cậu còn nhớ lần đầu tiên bọn mình thi bóng với nhau không?”.
“Còn nhớ chứ, sao, có gì không?”
“Lần đó tớ thực sự muốn thắng, kết quả lại bị thua.”
“Ha ha, hồi nhỏ ai cũng coi trọng chuyện thắng thua mà.”
“Xem ra bây giờ cậu coi nhẹ chuyện thắng thua nhỉ?”
“Phải xem đó là cái gì.”






Aaron dừng lại, nhìn vào mắt Lý Tuấn Ninh, thực ra cậu ta cũng không đáng ghét đến vậy. Aaron nói: “Tớ có một suy nghĩ, cậu có muốn nghe không?”.
“Cậu cứ nói trước đi.”
“Tớ luôn nghĩ rằng cậu thích Ngải Mễ là để gây chuyện với tớ.”
Lý Tuấn Ninh không kì