Tác giả: Kim Quốc Đống
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/719 lượt.
m được bèn bật cười: “Aaron à, trong mắt cậu, tớ không bao giờ yêu được người nào nghiêm túc hay sao?”.
“Nếu như cậu thực sự yêu cô ấy thì cậu phải tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy.”
“Cậu biết tớ đang nói cái gì, tớ cũng vì vô tình được nghe mẹ tớ và mẹ cậu nói chuyện với nhau nên mới biết, nhưng từ trước đến nay tớ vẫn giấu kín trong lòng. Hồi đó cậu thua khi thi bóng với tớ, tớ vẫn cho cậu chơi cùng bọn tớ, tại sao lại như vậy, vì cậu là anh trai của người mà tớ thích.”
Trong chốc lát Aaron không biết phải nói gì, đành phải miễn cưỡng năn nỉ Lý Tuấn Ninh: “Chuyện này, tớ thực sự phải cảm ơn cậu, nhưng vẫn mong cậu giúp tớ giữ kín điều bí mật này”.
“Được, nhưng...”
“Nhưng gì cơ? Lý Tuấn Ninh, nếu Ngải Mễ thực sự muốn đến với cậu thì tớ cũng sẽ không can thiệp đâu.”
“Ừ câu này tớ ghi nhớ rồi. Tớ nói thật với cậu nhé Ngải Mễ đồng ý đến với tớ, chẳng qua là đóng kịch mà thôi. Cô ấy đồng ý để tớ thử xem sao, nếu xuất hiện một người nào đó mà họ đều thích nhau thì tớ sẽ rút lui. Aaron, thực ra tớ cũng rất đáng thương, tớ mong cậu hiểu cho.”
“Việc gì cậu phải như vậy?”
“Tớ cũng không biết mình đang làm gì nữa.”
Lúc nói câu này, ánh mắt Lý Tuấn Ninh không còn tỏ ra ngạo nghễ nữa. Nhìn thấy vậy, Aaron cũng thấy thương thương. Aaron nhìn Lý Tuấn Ninh, đột nhiên cậu lại nhớ đến chú chó Aaron, đã lâu lắm rồi cậu không nhớ đến nó. Hồi đó cậu nghĩ, trên thế gian này, có hai Aaron, vậy khi mất đi một Aaron, Ngải Mễ sẽ không buồn đâu. Hiện giờ cậu mới hiểu ra rằng, kể cả hai Aaron này không còn nữa, vẫn sẽ có người khác đứng ra, vẫn sẽ có cánh tay khác bảo vệ cô.
Nghĩ như vậy, cậu lại thấy mọi sự tính toán dày công của mình trước đó trở nên rất nực cười.
“Tuấn Ninh, bọn mình đi ăn thịt nướng, uống ít rượu đi.”
Nghe Aaron nói vậy, Lý Tuấn Ninh thấy hơi bất ngờ, nhưng cậu vẫn vui vẻ đồng ý.
Vừa nãy cậu và Đường Mộc vào tiệm ăn nhỏ gọi mấy món xào, cậu không thể tưởng tượng được rằng, cậu và Lý Tuấn Ninh cũng ngồi ở nơi như thế chăm chú ăn cơm, tình bạn giữa hai người, đáng lẽ phải là ngồi trên ghế con, tay cầm chai rượu, ăn thịt dê nướng hoặc màn thầu rán.
Thật đúng như câu nói đó, cái gì cũng ở trong rượu. Trên thế gian có rất nhiều chuyện không cần phải sử dụng ngôn ngữ, ví dụ bóng đá, tất cả đều được truyền tải một cách không lời, ví dụ uống rượu, tất cả đều nằm ở trong rượu. Các chai rượu lần lượt cạn sạch, vứt ngổn ngang dưới chân chúng.
Aaron đặt tay mình lên vai Lý Tuấn Ninh, lúc này đây cậu không đổ rượu vào miệng nữa, nhưng vẫn có rượu từ khóe mép chảy ra.
“Tuấn Ninh à, ba tớ mất rồi, mẹ tớ lại đi lấy người khác, em gái tớ, tớ vẫn chưa thể nhận, nó còn thích tớ nữa... Cậu thử nói xem, trên thế gian này có người nào ngốc nghếch hơn tớ không. Cậu nói đi, nói đi.”
Lý Tuấn Ninh uống cũng khá nhiều, trông cậu còn phấn khích hơn cả Aaron, nước mắt nước mũi giàn giụa. Lý Tuấn Ninh túm tay Aaron, nói với vẻ xúc động: “Bọn mình là anh em trong lúc hoạn nạn. Nào người anh em, uống đi!”.
Cất cao giọng hát trước rượu, chàng thanh niên u sầu, chàng thanh niên u sầu, nhưng vẫn có thể cất cao giọng hát trước rượu. Cuộc đời có rất nhiều nỗi buồn khổ đều có cách giải, chỉ có tình yêu, chỉ còn cách tránh xa nó, mới có thể tránh được tai nạn, nhưng ai chẳng biết, núi tình yêu có hố dữ, nhưng lại vẫn tiến về phía nó!
Đường Mộc ở nhà đợi rất lâu, mãi không thấy Aaron quay lại, cậu bắt đầu thấy lo lo, không biết hai kẻ này có đánh nhau hay không, không dám nói với Ngải Mễ, cậu bèn lén chạy ra ngoài xem sao.
Từ xa cậu đã nhìn thấy Aaron và Lý Tuấn Ninh đang ôm nhau hát. Bên tai vẫn còn vang lên câu nói của Aaron: “Hồi đó tớ thật là có mắt như mù”.
“Đồ lừa đảo!” Đường Mộc chửi thầm Aaron, nước mắt cậu cũng không chịu nghe lời mà lăn dài xuống.
Hôm đó đợi đến lúc Aaron trở về nhà, Đường Mộc đã chui đầu trong chăn ngủ rồi. Người Aaron nồng nặc mùi rượu, vào tắm rửa kỹ một hồi, vẫn thấy còn mùi. Cậu liền sang gõ cửa phòng Lý Tuấn Ninh.
Lý Tuấn Ninh không có cả ý định đi tắm, đầu tóc bù xù thò đầu ra: “Sao vậy? Vẫn muốn đi uống nữa à?”.
“Không phải, Tuấn Ninh à, đêm nay tớ muốn ngủ ở phòng cậu.”
Lý Tuấn Ninh tỉnh ngay rượu: “Không được, đến lúc đó vợ cậu không tha cho tớ đâu”.
“Nghĩa là sao?”
“Đường Mộc ấy. Ha ha. Vừa nãy hiên ngang uống rượu như thế mà còn đòi giả vờ giả vịt trước mặt tớ nữa à.”
“Sao cậu lại biết!”
“Tớ...” Lý Tuấn Ninh nấc lên một tiếng, “Có việc gì của các cậu mà che được mắt tớ đâu”.
Cậu ta một phần là ngái ngủ, một phần do say nhưng Aaron vẫn nghe ra được, cậu ta không có ý đùa, anh chàng Lý Tuấn Ninh này thật không thể coi thường được.
Cậu dìu Lý Tuấn Ninh vào giường, sau đó đóng cửa lại, đi rót cho mình một cốc nước. Lúc nãy cậu vẫn còn ngà ngà say, nhung bây giờ lại sợ đến nỗi toát hết mồ hôi hột. Cậu quá hiểu Lý Tuấn Ninh, để đạt được mục đích, việc gì cậu ta cũng có thể làm. Cậu ngẫm nghĩ một lúc, thầm nói với lòng mình, chuyện của Ngải Mễ, vẫn nên để Ngải Mễ tự giải quyết, cậu cũng chỉ là anh trai cô, cô yêu ai, mình cũng k