Tác giả: Kim Quốc Đống
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/710 lượt.
không thích nỗi buồn của bạn, niềm vui các bạn ở bên nhau, những điều này không đủ để trở thành một dải màu trên cầu vồng thanh xuân rực rỡ hay sao? Nếu các bạn mỗi người giữ riêng một dải màu, thì thật đơn điệu biết bao.
Hiệp định quân tử
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lý Tuấn Ninh lại ra ngoài mua đồ ăn sáng, cậu đã tìm khắp các ngóc ngách xó xỉnh, đã chắc chắn Ngải Mễ ở trong phòng Đường Mộc. Chính vì thế khi Ngải Mễ từ phòng Đường Mộc đi ra, cậu ta cũng mỉm cười cất tiếng chào.
Mọi người đều không nhắc gì đến chuyện đêm qua, chỉ cảm ơn sự tận tình của Lý Tuấn Ninh, lại còn mua đồ ăn sáng cho mọi người. Đường Mộc còn trêu cái bánh màn thầu này suy dinh dưỡng thế nào, kết quả Ngải Mễ lạnh lùng buông một câu: “Thế mà cũng gọi là có kinh nghiệm sống, cái này đâu phải là màn thầu, rõ ràng là bánh ngọt mà”.
Và thế là họ lại cùng cười ha ha, giống như chưa từng xảy ra chuyện đêm qua.
Cuối cùng Lý Tuấn Ninh vẫn lên tiếng: “Thời gian này tớ ở đây thật là phiền cho các cậu quá”
Lý Tuấn Ninh nhìn thấy thời cơ đã chín muồi bèn đặt miếng màn thầu xuống: “Chính vì thế tớ có một ý là, để đêm đến không làm ảnh hưởng đến các cậu, hay là để tớ và Ngải Mễ ngủ cùng nhau như thế cũng có người giám sát”.
Ngải Mễ đang uống nước đậu nành, liền phun hết ra ngoài, cô đi lấy khăn lau, vừa lau vừa giải thích yếu ớt: “Nước đậu nành nóng quá”. Cô nói thầm với mình rằng, xem ra không bao giờ nên đánh giá thấp độ dày mặt của Lý Tuấn Ninh.
“Không được, không được.” Aaron nghiêng đầu nghĩ một lát rồi nói.
“Tại sao?”
“Tuấn Ninh à, Ngải Mễ là bạn gái cậu, cậu nói mình mắc bệnh mộng du, lại còn bắt Ngải Mễ ngủ cùng cậu, người ta là con gái, chắc chắn sẽ sợ. Hơn nữa, đêm qua cậu đi đi lại lại trong cơn mộng du, sau này nhỡ cậu lại giở võ ứng chiến trong cơn mộng du thì sao, Ngải Mễ sẽ gặp nguy hiểm là cái chắc, cậu nỡ lòng nào đặt Ngải Mễ vào hoàn cảnh đó ư?”
“Thật tuyệt!” Ngải Mễ thầm khen ngợi Aaron.
“Thế nhưng, tớ thực sự sợ đêm đến làm ảnh hưởng đến các cậu.” Mặc dù Lý Tuấn Ninh thấy không còn hy vọng gì nữa nhưng vẫn cố vớt vát.
Aaron gật đầu: “Đây cũng là một vấn đề”.
“Chính vì thế tớ mới nói.”
“Nếu đã như vậy thì tớ cũng có một ý tưởng, sau này đợi đến khi cậu vào phòng ngủ rồi, bọn tớ sẽ khóa trái cửa, như thế cho dù cậu lăn lộn như thế nào trong phòng, đều không làm ảnh hưởng đến bọn tớ, cậu cũng không phải áy náy vì chuyện này làm gì. Thế nào?”
Ngải Mễ lại phun nước đậu nành ra một lần nữa: “Nóng quá, nóng quá”. Cô nhìn vào khuôn mặt lúc này đã biến thành màu nhờ nhờ của Lý Tuấn Ninh giải thích.
Đến tối, đương nhiên là họ không khóa trái Lý Tuấn Ninh lại, nhưng họ cũng biết chắc là Lý Tuấn Ninh sẽ không quấy rối Ngải Mễ nửa.
Trước khi đi ngủ Đường Mộc vẫn chạy lên phòng Ngải Mễ nói chuyện với cô: “Ngải Mễ, cậu thật là vĩ đại”.
Ngải Mễ cười đau khổ: “Ý cậu muốn nói đến những chuyện mà tớ làm vì Aaron ư?”.
“Đúng vậy, khiến tớ vô cùng cảm động.”
“Nhưng tình yêu không phải mỗi cảm động là đủ. Tớ nghĩ, những chuyện mà tớ làm cũng khiến Aaron cảm động đúng không. Nhưng cảm động là cảm động, tình cảm là tình cảm.”
Đường Mộc nhìn Ngải Mễ, cô không hề biết những chuyện mà người anh trai Aaron đã làm vì cô. Một ngày nào đó, cô sẽ biết được sự thật, đến lúc đó, không biết tình cảm của cô dành cho Aaron có chuyển hết thành sự cảm động hay không? Nếu như vậy, sự cảm động này sẽ lớn biết bao.
“Ngải Mễ.”
“Hả?”
“Cậu không thích được người nào nữa à?”
“Tớ cũng muốn lắm, có một thời gian tớ còn tưởng là tớ thích cậu nữa cơ.”
“Tớ xin lỗi...”
“Đừng nói lời xin lỗi với tớ! Tớ cảm thấy hiện giờ mọi người đều tốt cả.”
“Cậu cứ nói đi, chắc chắn trong lòng cậu rất bực Lý Tuấn Ninh. Vì hai đứa tớ mà cậu phải chịu đựng những chuyện này.”
“Đường Mộc, tớ thật sự nghi ngờ động cơ của cậu, cậu đã đánh cược với Aaron, muốn đến chọc cho tớ khóc hay sao?”
“Không phải đâu, không phải đâu.” Đường Mộc vội vàng làm mặt ngáo ộp, đến khi chọc được Ngải Mễ cười rồi, cậu ta liền trốn đi. Chỉ ném lại một câu “Nếu Lý Tuấn Ninh lại đến bắt nạt cậu nữa thì giường của tớ lúc nào cũng chào đón cậu”.
Lúc xuống dưới, Đường Mộc nhìn thấy Lý Tuấn Ninh từ phòng cậu ta đi ra, cậu bèn đứng trên cầu thang nhìn cậu ta. Lý Tuấn Ninh cũng đứng ở đó, trong bóng tối, không nhìn rõ khuôn măt nhưng dường như cũng đang nhìn mình. Hai đứa đều đứng yên như tượng ở đó. Một phút sau, Lý Tuấn Ninh gọi: “Đường Mộc à?”.
“Ừ.”
“Sao cậu lại đứng ở đó làm tớ sợ thót tim.”
“Cậu mới là người làm tớ sợ thót tim, tớ cứ tưởng là cậu đang ở trong cơn mộng du cơ.”
“Đâu có đâu có, tớ đang định đi vệ sinh, sao cậu lại lên đó, suốt ngày lên phòng bạn gái tớ vậy?” Xem ra, Lý Tuấn Ninh có vẻ bực bội.
Đường Mộc từ bậc thang đi xuống, cậu bước đến trước mặt Lý Tuấn Ninh, ghé sát vào cậu ta khẽ nói: “Cậu ghen với tớ à? Có vẻ như là hơi thừa đấy”.
Lý Tuấn Ninh chưa kịp hiểu ra vấn đề thì Đường Mộc đã đi về phòng mình.
Cậu tỏ ra rất hào hứn