Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.
rồi.” Cô cười vui vẻ, cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận. Trong lòng cô như vứt được hòn đá nặng, trời ơi, ban đầu vẫn lo hắn không chịu hiểu.
Hắn lặng lẽ nhìn cô, không hiểu sao lại cảm thấy rất vui, đây có được xem là một khởi đầu tốt không?
Như chợt nhớ ra điều gì, An An bất ngờ ngước lên, trong miệng còn ngậm ống hút, định nói nhưng bị nước làm nghẹn lại, “khụ khụ” cô ho dữ dội, nhưng miệng vẫn muốnnói.
Vũ Minh vội ngồi gần lại, vỗ nhẹ vào lưng cô: “Muốn nói gì?”, khó khăn lắm mới điều hòa lại được hơi thở, mặt cô đỏ lựng, đưa tay ra trước mặt hắn: “Lấy điện thoại ra đây”, cuối cùng cô cũng nhớ tới những bức ảnh kia, hắn không nhịn được cười. “Còn cười? Dám nhân lúc tôi ngủ để chụp trộm, mà không biết cậu có chụp ảnh tôi khỏa thân thật không, không được, phải tiêu hủy không để lại dấu v. Hắn nín cười hẳn, trong đầu người con gái này chỉ toàn cài đặt những thứ kỳ lạ .
Hắn đưa điện thoại nhìn cô vội vã mở ra. Lúc thấy bức ảnh chụp cô mặc nội y, An An hoảng hốt kêu lên rồi vội ấn nút “Xóa” còn không quên lừ mắt nhìn hắn. Vũ Minh cũng không ngăn cản, dù sao thì bây giờ cô đã ở bên cạnh hắn, đâu cần phải giữ những tấm hình vô tri đó làm gì. Lúc cô xóa đến tấm cuối cùng, cả tấm cô đang ngủ được cài làm hình nền, thì hắn giật lại: “Tấm này không được xóa”.
“Không được, tấm này xấu lắm.” An An đưa tay định giành lại thì hắn đã vòng qua bàn, ngồi đối diện với cô. Vũ Minh hả hê giơ chiếc điện thoại lên: “Cũng phải để tôi giữ một tấm cho đỡ nhớ chứ”. Cô không có ý định bỏ qua, nhưng hắn nhỏ nhẹ nói: “Cho em trai giữ một tấm ảnh thôi mà cũng keo kiệt thế?”. An An nghe hắn nói câu này, tay khựng lại rồi bồng cười phá lên, cuối cùng hắn cũng chấp nhận làm em trai cô. Hạ tay xuống, cô vui vẻ cười nói: “Được, coi như chị tặng em một món quà vậy. Tiểu Vũ ngoan”. Choáng thật, cô gái này quả là được đằng chân lân đằng đầu. Hắn không thèm để ý, cứ để cho cô đắc ý.
“Ở nhà cậu em không có bản sao chứ, hãy trả lời thành thực, không được giấu giếm.” Cô vẫn còn chút lo lắng.
“Tôi đâu có vớ vẩn thế, đây đều là những bức hôm cô ngủ, ngẫu nhiên nảy ra ý định chụp thôi.” Hắn thành thật thú nhận. Cô nhìn hắn một lúc, quyết định tin tưởng.
“Đói chưa?”, hắn hỏi: “Muốn ăn gì không?”.
“À”, cô ngập ngừng, tối nay còn báo cáo phải làm, sợ về muộn làm không kịp. Được rồi, đằng nào vẫn phải ăn cơm, bây giờ về cũng chỉ ăn một mình, “ừm, cái gì cũng được, tôi không kén ăn”, cô gật đầu đồng ý.
Có thể đây là lần hẹn hò đầu tiên của hai người, mặc dù khởi đầu không hoàn hảo nhưng cũng có tiến triển tốt. Hắn trong lòng đầy thỏa mãn.
Thói Quen
An An càng ngày càng quen với việc có thêm một cậu đẹp trai.
Sáng sớm mỗi ngày Vũ Minh gọi điện đánh thức cô dậy, hắn biết cô hay thích ngủ nướng, khi đồng báo thức kêu lên cô thường tắt đi tiếp tục ngủ, kết quả là ngày nào cũng vội vội vàng vàng bắt taxi đi làm. Cứ đúng bảy giờ ba mươi là có tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, từng hồi từng hồi một, cho đến khi An An nghe máy, bị hắn gọi dậy. Cô bây giờ, ngày nào dậy cũng có thời gian trang điểm một chút sau đó đi xe buýt đến công ty, ăn sáng. Ngày trước do không kịp thời gian nên cô thường bỏ bữa sáng.
Lúc sắp hết giờ làm, hắn cũng gọi điện tới, hỏi xem cô có kế hoạch gì không, sau đó tán chuyện một chút. Thời gian đầu, lúc bắt máy cô còn ngần ngại là hắn sẽ yêu cầu muốn gặp mặt. Nhưng không lần nào hắn ép cô phải đi cả. Cứ như vậy, An An cảm thấy gần gũi, giữ một chútkhoảng cách khiến cô hơi bứt rứt nhưng lại yên tâm. Cô sợ hắn quá quan tâm đến mình, sợ sự chu đáo ấy sẽ khiến cô cảm kích.
Kỳ thực Vũ Minh rất chu đáo. Cô thường nghĩ, những người trẻ chắc chắn có nhiều thú vui, chơi bời quậy phá, chứ không phải lúc nào cũng trầm lặng khiến người khác cảm thấy lạnh lùng như thế này, nhưng cô biết rõ bên trong vẻ lạnh lùng ấy là một trái tim ấm áp, cuồng nhiệt với những khát khao, ví dụ như là với cô. Thỉnh thoảng nghĩ đến sự cuồng nhiệt của hắn, cô có hơi bất ngờ, khó hiểu, bản thân mình làm sao lại có sức tác động lớn đến hắn như vậy. Cho nên, An An thường nhắc nhở bản thân mình dù sao cũng đừng tổn thương hắn.
An An thấy ánh mắt Nhạc Vân chiếu thẳng vào bàn tay đặt ở eo mình, cô cười gượng lách vội khỏi vòng tay của hắn. Cô đang chuẩn bị nói với Nhạc Vân rằng họ có chút việc, nhưng rõ ràng là cô nàng này không có ý định bỏ đi nhanh đến thế.
“Chào anh, tôi tên Nhạc Vân, là đồng nghiệp của chị An, rất vui được gặp anh.” Cô nàng đưa tay ra chào hỏi hết sức nhiệt tình.
Nhưng hắn hoàn toàn chẳng có phản ứng gì, lạnh lùng bỏ mặc bàn tay cô nàng đang đưa ra. An An lúng túng vội nắm lấy tay Nhạc Vân, gượng cười nói: “Em trai chị ngại người lạ, xin lồi Tiểu Vân. Giờ bọn chị có việc đi trước, hôm khác nói chuyện tiếp nhé”. Sau đó, vừa cười vừa dùng khuỷu tay thúc ra hiệu hắn đi bắt taxi.
Vũ Minh đi tới bên đường bắt một chiếc xe. Hắn mở cửa, một tay giữ cửa, một tay đặt trên nóc xe, ngón tay gõ nhè nhẹ vẻ sốt ruột quay đầu