Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1086 lượt.

lại giục cô.
Thôi nào, hắn muốn hại cô ngày mai không toàn thây hay sao? Lúc này lại còn tỏ vẻ quyến rũ thế à? An An nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn hắn, cô biết là cậu nhóc này không chịu nguôi giận dễ dàng thế mà. Hắn còn cố ý khoe vẻ đẹp trai trước mặt Tiểu Vân. Thân hình cao ráo, cùngcái vẻ thon gọn mảnh mai, cặp kính râm nằm trên gương mặt trắng trẻo, nhìn nghiêng càng thấy vẻ đẹp có phần lạnh lùng hoàn mỹ, rất giống Tom Cruise. Ngay cả một đứa con gái trưởng thành như cô còn thấy rung động huống chi là một cô gái mới lớn như Tiểu Vân, chắc chắn là tâm hồn thiếu nữ sớm đã bị chiếm đóng từ lâu rồi.
Cô nhìn hắn trừng trừng, sau đó mới bối rối quay sang chào tạm biệt Tiểu Vân. Nhưng cô bé này dường như đã hoàn toàn rơi vào trạng thái mê muội, rơi đúng vào cái bẫy của tên nhóc kia. Chẳng còn cách nào khác, An An đành nói lời xin lỗi, sau đó chui vào trong xe, hắn cũng ngồi vào. Chiếc xe lướt đi trong vẻ mặt ngẩn ngơ của Tiểu Vân.
Nhạc Vân nhìn theo chiếc taxi khuất dần vào dòng xe cộ, cuối cùng mới giật mình tỉnh lại. Oa, đẹp trai quá, hấp dẫn đến tàn bạo. Đường nét giống như Tazawa Hideaki(3) trên truyền hình vậy, gương mặt khôi ngô, cơ thể cao ráo, cả cái vẻ lạnh lùng rất hợp với cặp kính đen. Không xong, không xong rồi. Chị An muốn giấu anh chàng đẹp trai này làm của riêng, không được, nhất định phải kéo anh ta ra. “Phù sa không thể để chảy sang ruộng nhà người”, tình cảm đồng nghiệp thân thiết như vậy, dù thế nào cũng có thể “ở gần chùa ăn lộc Phật”, haha, quá tuyệt.
Cô nàng vội rút điện thoại ra, đứng ngay bên đường gọiđiện cho các chị em còn độc thân trong công ty đem anh chàng đẹp trai tuyệt đỉnh mà An An đang cất giữ trở thành bí mật công khai trước mọi người.
Chú thích
(3) Takizawa Hideaki: sinh ngày 29 tháng 03 năm 1982, là diễn viên trẻ người Nhật và là thành viên nhóm nhạc Tackey & Tsubasa.






Chột Dạ
Đáng thương cho An An, ngồi trong xe mà cảm thấy bên tai càng ngày càng nóng. Cô đưa tay xoa xoa, trong lòng lo lắng, cuối cùng cũng xảy ra chuyện rồi.
Lúc này nhất định cô đang bị đám gái trẻ kia mắng nhiếc sau lưng. Haizz, xem ra ngày mai chạy không thoát rồi, cô nghĩ ngợi, ngày mai nên làm sao cho vẹn toàn để vỗ về mấy cô nàng đây.
Thấy cô cắn môi phiền não, Vũ Minh bất giác thấy bực mình, còn chưa an ủi hắn đã ném hắn qua một bên rồi.
Hắn nâng gương mặt cô lên để nhìn vào mình. “Á”, bồng nhiên nhìn thẳng vào một gương mặt khổng lồ như vậy khiến cô giật mình sợ chết khiếp. Cô vội vàng quay đầu đẩy tay hắn ra: “Làm cái gì thế?”.
Hắn trả tiền rồi bước xuống trước, cô đành bám theo sau.
Đồ ăn được mang lên hết rồi, hắn vẫn chẳng thèm để ý gì đến cô, chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn.
Cô không chịu nổi nữa, nếu cứ ngồi ăn trong không khí nặng nề thế này thì cô ra ngoài làm cái gì? Thật tức chết, vừa định đối tốt với hắn một chút thì hắn đã vênh váo lên mặt, giận dỗi cô.
An An dùng dằng gắp miếng ngó sen khô mình thích nhất cho vào miệng, rầu rĩ nhai. Được, hắn phớt lờ mình thì mình cũng mặc kệ hắn luôn.
“Định tặng tôi cái gì?”, cuối cùng Vũ Minh ngước đầu lên, mở miệng hỏi. Lúc đó cô nhất thời chưa kịp phản ứng, đựcmặt ra nhìn hắn.
“Cái gì cũng được phải không?”, hắn tiếp tục gặng hỏi.
Rốt cuộc cô cũng phản ứng lại, gật đầu: “ừm, nhưng, trừ việc bắt tôi làm điều gì đó thì không được”, cô nhấn mạnh.
“Cô biết tôi muốn cái gì à?” Hắn nhìn cô đầy ẩn ý, còn cố tình nhìn chằm chằm vào đôi môi cô.
An An hắng giọng: “Dù sao thì, trừ việc yêu cầu tôi làm cái gì đó, những chuyện khác, muốn mua gì đều có thể”.
“Được, vậy thì giành thời gian rảnh cuối tuần này cho tôi.” Hắn yên lặng nhìn vào cô, đợi câu trả lời.
Cuối tuần này là ngày mười chín tháng sáu, ngày gì đặc biệt sao? Minh Minh vẫn chưa về, công ty cũng chẳng có việc, cô suy nghĩ đắn đo trước sau, chắc không có vấn đề gì, mới lưỡng lự gật đầu: “ừm, được, nhưng ngày mai tôi còn phải sắp xếp công việc, nếu có gì đặc biệt sẽ điện thoại thông báo cho cậu”.
“Đồng ý rồi nhé, phải thực hiện đó.” Hôm nay hắn bất chấp mọi thứ chạy đến tìm cô chính là muốn hẹn với cô. Bằng không cô sẽ lại lấy cớ công việc và những chuyện khác để từ chối hắn. Vừa hay, hôm nay là cô muốn nhận lỗi, chắc chắn sẽ đồng ý.
“ừ, tôi sẽ cố gắng. Nhận lời rồi thì phải giữ lời hứa chứ.” Rốt cuộc hắn đã không còn giận dồi nữa.
Quái lạ thật, tâm trí cô vẫn đang suy nghĩ chủ nhật tuần này là ngày đặc biệt gì mà hắn có vẻ quan trọng thế? Thật sự nghĩ không ra. Bỏ đi, mặc kệ hắn. Dù sao cũng không đến nỗi khó hơn việc phải tặng hắn một cái hôn.
Vũ Minh dường như chợt nhớ ra chuyện gì, liền nói thêm: “Gần đây không đến chơi game à?”.
Cô vẫn không ngước đầu lên, ậm ừ: “Muốn đi nhưng bận quá”.
“Tôi không làm ở đó nữa”, hắn lãnh đạm nói.
“Hả?”, cô ngạc nhiên ngẩng lên nhìn hắn: “Tại sao? Công việc tốt vậy sao không làm?”, trong đầu hiện lên rất nhiều những lý do.
Không phải là... “Lẽ nào mấy tên khốn kia tìm ra cậu? Đến tiệm phá phách hại cậu


Polaroid