Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341081

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1081 lượt.

phải tâng bốc mình một chút. Cô thông minh thì có liên quan gì đến hắn, lúcnày có thể nói điều gì chứ? Hơn nữa, cô có ngốc mới giới thiệu người thân vào làm trong đây khi mà toàn thể công ty đều biết, quá trắng trợn đúng không? Mặc dù nói việc tiến cử không có quy định phải tránh người thân. Nhưng cô và hắn vốn đâu có họ hàng gì, trốn còn không kịp, lại tiến cử đểồi ngay cạnh thì có khác gì đang tự đào hố chôn mình Còn nữa, cái gì là vừa thành thạo máy tính lại thông minh? Mấy người nhìn thấy hắn thông minh chỗ nào? Nếu hắn đủ thông minh thì tại sao cứ nhất quyết quấn lấy một cô “gái già” không chịu buông? Nói hắn ngu ngốc thì may ra có lý. Ôi, những cô nàng này, đều bị khuôn mặt đẹp trai kia làm mụ mị đầu óc rồi.
An An khoát tay ra hiệu, đợi họ không còn lao nhao mới từ tốn nói: “Đối với nhân tài này tôi cũng không muốn bỏ lỡ. Có điều mẹ cậu ta đã nói rồi, dự định cho cậu ta vào một công ty chuyên về Internet, vậy mới đúng ngành. Mặc dù tôi cảm thấy vô cùng đáng tiếc nhưng vẫn phải tôn trọng quyết định của gia đình. Hơn nữa, cậu ta vốn rất có hứng thú với Internet”. Đức mẹ Maria tha thứ cho con, ông trời biết rõ là hắn chẳng thích thú gì với Internet cả.
Một loạt những âm thanh nuối tiếc vang lên, có người vẫn còn chen vào với chút hy vọng: “Chị An, vậy cậu ấy định vào công ty nào? Em có người anh bên công ty về Internet, chị có thể cho em số điện thoại cậu ấy, em sẽ giúp lien “ồ, đúng đấy, em có đứa bạn làm ở công ty chứng khoán, họ nói đang cần một người quản trị hệ thống mạng, chị xem cậu ấy có thích không?”
Trời ạ, mấy cô nàng này quả là kiên trì, thật không dễ dàng tống cổ họ đi. Hơn nữa thái độ không còn giữ kẽ như ban đầu mà trực tiếp đòi số một cách trắng trợn. Tôi điên mới đưa số điện thoại cho các cô, làm thế chắc các cô nuốt sống hắn mất. Cuối cùng cô phát hiện ra, những người con gái độc thân đều như mấy con sói đói.
An An nhìn đồng hồ, cắt ngang dòng tưởng tượng của mọi người: “Các cô gái xinh đẹp, đừng bận tâm nữa. Chị đã cho cậu ta một vài gợi ý, hơn nữa cậu ta là một người rất độc lập, không thích người khác can thiệp quá nhiều vào chuyện riêng của mình. Nếu không phải nhà cậu ta bảo thì có lẽ cậu chàng đấy cũng không đến tìm chị đâu. Cho nên cảm ơn ý tốt của mọi người, chị nhất định sẽ truyền đạt đến cậu ta”.
Thấy họ có vẻ đều rất thất vọng, một vài người còn chưa cam tâm vẫn muốn nói gì đó nên cô vội cướp lời: “Các chị em không tin có thể hỏi Tiểu Vân, cô ấy gặp cậu ta rồi, cậu ta không thích người lạ. Cho nên cậu ta cũng không tùy tiện nhận sự giúp đỡ của người khác. Chị thay mặt cậu tacảm ơn mọi người. Thôi sắp qua giờ cơm trưa rồi, mọi người mau đi ăn cơm đi, nếu không buổi chiều lại không có sức để làm việc. Chị đi trước đây, Tiểu Vân, em thu dọn bàn lại nhé”. Nói rồi An An xách túi, vội vàng bước khỏi vòng vây, nếu ở lâu thêm chút chắc sẽ trở thành bừa trưa của họ mất.
Ra khỏi công ty cô mới có cơ hội thở phào, nghiêng đầu nhìn lên văn phòng công ty phía trên, mặc dù buổi sáng đã dự tính phải đối mặt với sự bao vây của họ, nhưng chuyện bị tấn công mạnh mẽ vũ bão như vậy, An An hoàn toàn chưa nghĩ đến. Đúng là xã hội ngày càng thoái hóa, cấp độ si mê những anh chàng đẹp trai của con gái bây giờ phải dùng từ “đói khát” để hình dung. Cô không khỏi coi thường, thậm chí mấy phụ nữ đã có chồng rồi cũng tham gia, mức độ nhiệt tình chẳng hề thua kém mấy thiếu nữ kia.
Trời ơi, họ đều đã ba mấy tuổi đầu rồi, con cái cũng biết đi biết đứng cả rồi, đáng ra phải biết kìm nén, ai ngờ sau lưng chồng còn xoắn xuýt lấy những cậu trai trẻ, đấy có phải là lý do thúc đẩy ngoại tình không? Quên đi, Tiểu Vũ của nhà chúng tôi là hạng cao cấp, lấy đâu cho loại phấn son dung tục các cô chạm vào, nằm mơ đi.
Cô cay nghiệt nghĩ rồi hít một hơi thật sâu. Không thể để Tiểu Vũ bị hủy hoại trong tay của họ, với tư cách ngườichị, cô có trách nhiệm bảo vệ hắn khỏi những thương tổn. Tuy nhiên có lẽ ngay cả cô cũng không nhận thức được là bản thân đang chống lại những cô nàng đầy thèm khát muốn tiếp cận hắn. An An luôn cảm thấy rằng những cô nàng kia chẳng chút xứng với hắn. Trong vô thức cô đã xem Tiếu Vũ như người nhà, bản năng bảo vệ và chiếm hữu đã bắt đầu xuất hiện, chỉ là cô không muốn nghĩ ngợi sâu xa hơn.
Khoảng cách giữa họ sau sự việc lần này cũng dần dần xích lại gần hơn.






Làm Việc Riêng
Cô ngồi trong quán ăn, gọi một phần cơm chiên Thái, một ly nước ép dưa hấu. Lúc giải quyết được nửa suất thì cô quyết định gọi điện cho hắn. Hừ, cô vì hắn mà bị bao vây truy hỏi thế này sao có thể để hắn thảnh thơi được, cũng phải để hắn áy náy lương tâm chứ.
Màn hình điện thoại nhấp nháy, a, nghe rồi: “Alô, đang làm gì đấy?”, mặc dù muốn trách hắn, nhưng miệng không nén được cô lại hỏi han.
“ừm, chuẩn bị ra ngoài, chiều có chút việc”, vẫn cái kiểu lạnh lùng như mọi khi nhưng lại có thể cảm nhận được nó không giống với cái giọng điệu hay dùng để đối đáp người ngoài, mà nhẹ nhàng, kiên nhẫn hơn.
“Alô, là thế