Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
mất miếng ăn hả?”
Trước mặt cô là một đôi mắt đầy khinh thường đang nheo lại. Cô gái ngốc này quả là không có tiến bộ.
“Bọn chúng sao mà có bản lĩnh đấy. Là tôi có việc nên nghỉ làm, nhưng cô vẫn có thể đến đó chơi.” Hắn vừa uống nước vừa nói, cuối cùng ra vẻ như vô tình nhắc tới: “Tôi đã nói ở đó để ý rồi”. “Cái gì?” Để ý? Để ý cái gì? Trong lòng cô xuất hiện chút bất an.
Quả nhiên, lời nói của hắn đã chứng thực trực giác của cô. Hắn mang đến cho cô một sự bất ngờ quá lớn: “Tôi có nói với họ cô là bạn gái tôi, chơi bao nhiêu cứ ghi lại hết, tôi trả”.
“Lạch cạch”, đôi đũa rơi trên bàn, cô tức chết đi được. Tên nhóc này muốn hại cô không chơi ở đó thì hắn mới vui sao. Hay thật đấy, hắn không làm nữa thì cũng không muốn để cô đến đó chơi? Hắn tuyên bố vậy thì những kẻ hâm hộ hắn chắc chắn sẽ đi tìm bằng được cô, để xem xem cô gái đã bắt cóc hắn đi cuối cùng là thần thánh phương nào, vậy thì cô làm sao dám đến đó chứ.
Vũ Minh thấy cô thất thần, hai bàn tay siết chặt lại với nhau, cúi đầu lẩm nhẩm.
Cô gái này lại đang làm cái gì thế kia? “Này, làm gì thế?”, hắn không muốn làm cô sợ.
Nhìn thấy gương mặt vốn dịu dàng của cô chầm chậm ngước lên, đột nhiên nhìn thẳng vào mặt hắn, nhưng s dịu dàng đó đã vụt biến không còn dấu vết. “Cậu còn dám hỏi hả? May là mấy ngày nay tôi bận không được, không thì đã bị cậu gài mìn rồi. Tôi mà cứ như trước bước vào quán, chẳng phải sẽ bị bọn họ nhào tới cắn chết à? Cho nên phảicảm ơn Chúa. Amen!”, nói xong cô lại cúi đầu lẩm nhẩm thành kính.
Hắn không nhịn được cười, đúng là thua cô luôn.
Một gương mặt mỉm cười vui vẻ và một gương mặt cau có vì tức giận cứ vậy đối diện nhau, hai người đều để lộ ra những cảm xúc ngày thường không dễ thấy được, mỗi người một tâm trạng cùng ăn một bữa tối.
Vòng Vây
Đêm qua khó ngủ, sáng nay lúc Vũ Minh gọi điện thoại chuông reo năm, sáu lần cô mới bắt máy. Nhìn hai con mắt thâm quầng trong gương An An vội vã trang điểm lên, Trời ơi, sắp tới rồi, trước sau gì cũng phải đến thôi. Hôm nay bước vào công ty, nhất định sẽ bị bắn cho tả tơi. Cô nhìn vào gương, nặn ra một nụ cười, cố lên, những cô nàng “háu đói” kia cũng không đến nỗi ăn thịt mình đâu. Họ chỉ quan tâm đến anh chàng đẹp trai kia thôi, mà minh thì chỉ là một cọng cỏ bên anh chàng đó, chỉ cần thỏa mãn trí tò mò của các nàng thì họ sẽ không phanh thây mình đâu.
Cô cố nở nụ cười ngọt ngào một lần nữa. Đi thôi, hôm nay có lẽ là một cuộc trường kỳ kháng chiến đây.
Quả vậy, cô vừa bước vào công ty. Woa, cái gì thế này? Trăm hoa đua nở! Nhìn ai cũng trang điểm rất kỹ, trong lòng cô dở khóc dở cười, họ không nên ngây thơ nghĩ rằng hôm nay cô lại để cho hắn xuất hiện ở dưới tầng nữa chứ, đó chẳng phải là dâng cừu đến miệng sói sao? Huống hồ đây là một bầy sói, ôi trời, nhìn thấy trai đẹp, những cô gái nhã nhặn cũng biến thành thế này ư. Đúng là thời đại này có khác!
Đi qua trước bàn của từng cô nàng, An An có thể cảm nhận rõ ràng những luồng khí đang rung lên hướng thẳng về phía cô, trong ánh mắt mồi người đều tràn ngập sự tò mò, cô biết bọn họ nhất định đang rất kiềm chế.
“Chị An, em họ chị học gì? Chưa đi làm à? Cậu ta bao nhiêu tuổi, nhìn thấy còn rất trẻ”, trong lòng cô không nén nổi kiêu ngạo, đúng đấy, cô em cũng biết là hắn rất trẻ, còn cô em thì đã gần hai mươi lăm rồi, đừng mơ mộng hão huyền nữa.
Nhưng biểu hiện ngoài mặt vẫn giữ hết sức hòa nhã: “Tiểu Vân, em hỏi một lèo bao nhiêu thứ vậy, em muốn chị trả lời câu nào trước?”, nhìn nét mặt cô nàng có chút bối rối, ánh mắt thấy rõ sự vội vàng.
“Haizz, cậu ta học về máy tính, vẫn còn đang tìm việc. Năm nay chắc cỡ hai mươi hai tuổi, còn rất trẻ, một cậu nhóc thì đúng hơn.” Điều này dĩ nhiên không tính là nói dối, hắn làm việc ở quán game, công việc cũng có chútdính dáng tới máy tính. Ôi, cô phục bản thân mình quá đi mất, thông minh ghê. Lòng thầm vui sướng, cũng may hắn không ở đây nếu không nhất định sẽ lại khinh thường cô.
“Chị An này, sao chị không nghĩ đến việc để cậu ấy vào công ty? Chẳng phải công ty đang tuyển nhân sự là gì?”, không đợi Nhạc Vân nói hết, đám người đằng sau đã vọng lại mồm năm miệng mười: “Đúng đấy, đúng đấy, chị An, bảo cậu ấy vào đây làm đi, dù sao cũng có chị có em”.
“Có người chị thông minh, tài giỏi như chị An đây chỉ bảo, cậu ấy chắc chắn sẽ làm tốt mọi việc.”
“Đúng đấy, cùng với việc công ty đang mở rộng, rất cần những người vừa am hiểu về vi tính vừa có nghiệp vụ. Cậu ấy thông minh vậy nhất định có thể đảm nhiệm được.”
Mấy cô nàng này không biết từ khi nào đã vào đứng kín, vây quanh bàn làm việc của cô, đến giọt nước cũng không chui lọt. Thật ngoài sức tưởng tượng của An An, “công lực” phổ biến thông tin của Nhạc Vân quả là “danh bất hư truyền”, cô tin chắc rằng toàn thể công ty trên dưới không chỉ các chị em mà ngay cả các nam nhân viên cũng biết là cô có một cậu em vô cùng đẹp trai.
Cô hít một hơi thật sâu. Mấy cô nàng này, nêu nguyện vọng gì, cũng không quên trước tiên