Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1092 lượt.

ớc mắt không kìm nén được trào ra, cô không nghĩ đến hắn, thật sự là không nghĩ tới, một chút cũng không, nhưng tại sao lại không thể ngăn được nước mắt, đầu cô đau như sắp nổ tung.
Bồng nhiên cả người được bế lên, An An giật mình sợ hãi, mở trừng mắt nhìn hắn, hắn muốn làm gì?
Tiểu Vũ cúi đầu nhìn cô, gương mặt sầm lại, mím môi, buông một câu chắc nịch: “Đi khỏi nơi ma quỷ này”. Cô sợ hãi tỉnh táo hẳn lên, tay bấu chặt lấy vạt áo trước của hắn, hai chân giãy giụa muốn nhảy xuống.
“Họ đang ở đây”, cô hoảng hốt: “Minh Minh cũng ở đây”. Nhưng tay hắn không buông, ngược lại còn ôm chặt hơn. “Cô là của tôi”, nói xong dứt khoát bước ra bên ngoài, không thèm để ý đến những ánh mắt soi mói của người xung quanh.
Cánh tay đang ghì cứng kia khiến An An khó thở, sống mũi cay cay, mình đang say và đây nhất định là một giấc mơ, cô cảm thấy mọi thứ như không có thật. Đúng, đây chỉ là một giấc mơ, cô vùi đầu sâu vào vòng tay ấm áp kia, nhắm chặt mắt lại.






Lạc Lối
Một luồng gió mát lan khắp người, cơ thể vẫn còn nhũn nép trong vòng tay hắn, cô chẳng biết mình còn đủ sức để chống trả lại hắn hay không?
Vũ Minh ôm cô ngồi vào taxi, nói tên một địa điểm nào đó, cô nghe mơ hồ không rõ.
Bar Caribbean dần dần khuất sau tầm mắt. An An muốn vứt bỏ mớ suy nghĩ kia, để có thể thoải mái ngủ một giấc ngon lành, chẳng phải đã có hắn ở đây thì dù đến chỗ nào cũng an toàn sao?
B nhỏ nhắn đặt lên đùi hắn, áp dưới má, cô khẽ cựa quậy tìm một tư thế thoải mái rồi thiếp đi.
“Tôi không biết”, cô thành thật trả lời, nhắm tịt mắt lại, thở dài: “Có lẽ tôi đ như cậu nói, một cô gái ngu ngốc, rất ngốc”, khóe miệng khẽ nở nụ cười đau khổ.
Quay mặt An An đối diện với mình, cơn tức giận trong hắn dần tan biến, giờ chỉ còn yêu thương: “Cô sao rồi? Rốt cuộc là sao?”. Hắn biết bình thường cô sẽ không mềm yếu như thế, nhất định đã xảỷ ra chuyện gì đó.
Nhìn thấy sự thương hại trong mắt hắn, trái tim An An nhức nhối, sống mũi cay cay, đừng đối tốt với cô như vậy, cô rất sợ, trái tim như bị xé nát, nhưng làm sao cô có thể nói ra được. Cảm giác phản bội và day dứt trong lòng trỗi dậy, hắn càng tốt bao nhiêu thì cảm giác tội lỗi với Minh Minh càng nhiều bấy nhiêu, nhận thức được điều này khiến cô thấy mình giống như một kẻ trơ tráo.
Vũ Minh lo lắng nhìn cô, đôi mắt kia đang ầng ậng nước, chỉ cần chớp một cái là sẽ trào ra hết.
Đột nhiên, hắn kề sát lại, đôi môi mềm mại, ấm áp chạm lên mắt cô, đúng lúc đó dòng lệ rơi xuống. Hắn không cần biết, chỉ muốn hôn lên khuôn mặt cô gái này, sao lại đau khổ đến vậy? Vì gã kia chăng? Nếu như đúng vậy thì hắn có tức giận cũng vô dụng, chỉ có thể ôm chặt cô vào lòng, để xua đi những đau khổ đó.
Bờ môi ấm áp kia lướt từ đôi mắt chầm chậm đến sống mũi, hai má rồi sau đó thấp xuống chạm vào khóe miệng. Lúc hắn sắp chạm tới đôi môi An An run rẩy tránh sangmột bên. Cứ thế yên lặng, hắn không di chuyển nữa, áp chặt vào má cô.
Từ từ buông cô ra, ánh mắt hắn u buồn, An An vẫn chưa chấp nhận hắn.
Cô biết cảm giác đó của hắn, biết rất rõ, đôi mắt kia khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt. Xin lỗi, xin lỗi, cô không thốt ra nổi lời này cũng như tiếng yêu thương hắn, trái tim thực sự giày vò đau khổ.
Thật không công bằng, sao cô có thể ích kỷ đón nhận lòng tốt, sự dịu dàng của hắn. Tình cảm hắn dành cho mình ra sao, cô vẫn biết nhưng không cách nào đáp lại.
Đêm nay, trái tim An An bị chính những nhận định này làm cho sợ hãi, bản thân rõ ràng ở bên Minh Minh nhưng tâm trí lại liên tiếp hiện lên hình ảnh của Tiểu Vũ. Chỉ cần nhìn thấy một cậu thanh niên nào đó, lập tức cô lại nghĩ ngay đến gương mặt hắn, chính vì vậy cô phải tự chuốc say, hy vọng có thể mượn rượu để vứt hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nghĩ rằng chỉ cần đến ngày mai tỉnh táo lại, cơn mê sảng này sẽ chấm dứt thôi.
Tuy nhiên, rượu chẳng thể làm tê liệt được những suy nghĩ ấy, giây phút nghe thấy giọng hắn, trái tim cô đau nhói, gương mặt đó chưa từng bị xóa nhòa, cảm giác quen thuộc tràn qua ý thức của An An như thủy triều cuồn cuộn dângtrào, cô nhớ hắn, cầm cự cả đêm thật ra là đang đợi sự xuất hiện của hắn. Sự nhận thức này khiến cô xấu hổ tự trách bản thân, điều không thể chịu đựng được nhất cuối cùng cũng xảy ra, cô đã đi quá xa rồi.






Thổ Lộ
Lúc này điện thoại đột nhiên vang lên. Cô rút điện thoại ^ra như một cái máy, quả nhiên là Minh Minh, nên nói với anh thế nào đây, do dự mãi An An mới lên tiếng: “Alô? Alô, em ra ngoài hít thở chút không khí, em...”, chưa kịp nói xong thì anh đã sốt ruột ngắt lời: “Vậy em về trước đi, tối nay anh không về”. Sau đó liền cúp máy, xem ra ở đó anh đang rất vui vẻ, hoàn toàn không hề lo lắng cô có xảy ra chuyện gì không, gọi điện thoại tìm được người rồi coi như chẳng còn điều gì nghiêm trọng. Đó chính là con người của Minh Minh, chàng trai mà cô luôn tin tưởng. Đúng vậy, cô rất ổn, làm sao có chuyện gì chứ? Cúp máy,