Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1090 lượt.

trái tim cô cũng bình tĩnh trở lại. vốn dĩ vẫn do dự không biết nên giải thích ra sao chuyện không quay lại chỗ đó, giờ thì xem ra việc này không cần nữa rồi.
Không biết hai người đã nói những gì, nhưng sau khi An An nghe điện thoại xong tâm trạng có vẻ càng xấu đi, nhất định là gã kia đang tìm cô. Hắn ghét bản thân mình như vậy, lần nào cũng xen vào chuyện người khác, không tài nào bỏ được việc lo lắng cho cô. Nhưng điều đó lại không hề làm An An cảm kích, cho đến cuối cùng cô vẫn quay trở về bên cạnh anh ta. Đúng, là do hắn tự mình chuốc lấy phiền phức. Ngả người về sau rồi đứng lên, phủi quần, xong xuôi Tiểu Vũ mới đưa tay về phía cô, thầm nhủ: Đưa cô ta về nhà thôi.
Cô quay mặt nhìn cánh tay đang chìa về phía mình, mãi lâu sau, cô mới nắm chặt lấy nó nhưng không chịu đứng dậy, ngược lại kéo mạnh hắn ngồi xuống. Hắn ngạc nhiên nhìn cô: “Tôi đưa cô về”.
“Ở bên tôi, tôi không muốn về.” An An ngước lên nhìn hắn, trong mắt là sự do dự và mong muốn đang đấu tranh vật lộn. Cô không biết hậu quả sau câu nói này là gì, nhưng trái tim lại nói với cô rằng mình muốn làm vậy, vậy thì cứ làm đi.
An An ngừng giây lát, khụt khịt mũi, cố không để cho nỗi đau đớn theo nước mắt trào ra. Hắn không dám đưa tay qua, chỉ biết si ngốc ngắm gương mặt cô, “Đúng vậy, sáu năm, hơn những gì tôi mong đợi rất nhiều. Tôi luôn nghĩ nếu như anh ấy không yêu tôi, thì một hai năm chúng tôi sẽ chia tay, nhưng cho đến lúc này cả hai vẫn đang sống cùng nhau”.
“Tôi biết anh ấy đối với tôi rất tốt, cho dù bạn bè xung quanh đều nói tôi đã cho đi nhiều hơn, vì anh ấy mà bỏ lại gia đình, bạn bè để đến một thành phố xa lạ, phải thích nghi với môi trường mới. Hơn nữa họ còn nói tôi yêu anhấy nhiều hơn anh ấy yêu tôi. Nhưng họ đâu phải là tôi, làm sao họ biết được trái tim tôi đang nghĩ gì?” Cô bướng bỉnh không để nước mắt chảy xuống, cố kiên cường nuốt ngược vào trong.
“Tôi đã đạt được thứ hạnh phúc mà tôi không nên có, thì tại sao tôi phải oán trách? Tại sao còn không biết hài lòng?” Cô tự giễu cợt mình nói: “Minh Minh luôn nói tôi xấu xí, đúng thế, tôi chẳng phải quốc sắc thiên hương, thì dựa vào tài cán gì có một anh chàng điển trai như vậy yêu mến”, nói xong An An quay mặt sang nhìn hắn, khẽ cười.
“Gia đình Minh Minh cũng phản đối, họ luôn muốn con trai mình phải tìm một cô gái vừa trẻ lại vừa đẹp, chí ít thì cũng là người trong vùng, do đó lúc họ gặp tôi, sự thất vọng của họ tôi đều biết. Tuy nhiên Minh Minh yêu tôi nên trước mặt anh ấy, họ không dám phản đối, nhưng thực chất từ đáy lòng họ chẳng hề chào đón tôi. Vì vậy chúng tôi đã ynhau đến sáu năm rồi mà vẫn chưa kết hôn, mẹ anh ấy cứ viện cớ rằng cả hai còn quá trẻ, không cần gấp gáp.”
Nhẹ nhàng ôm An An vào lòng, hắn có thể đọc được nỗi buồn và sự mệt mỏi trong cô.
“Mà Minh Minh cứ như một cậu bé mãi không chịu lớn, chơi từ năm hai mươi hai tuổi đến khi hai mươi sáu tuổi, trái tim anh ấy vẫn không quyết định được. Mặc dù chúng tôi có cãi cọ, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay, lần nào tôi cũng là người thỏa hiệp, chấp nhận anh ấy và tiếp tục sống như vậy. Tôi luôn nghĩ, có lẽ đợi anh ấy trưởng thành hơn một chút thì mọi thứ sẽ ổn.” Giọng cô yếu ớt, buồn bã, có thể dốc hết tâm can để thổ lộ với người khác, bỗng nhiên An An cũng thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều.
Cánh tay hắn siết chặt hơn, hóa ra trông cô kiên cường cứng cỏi là vậy nhưng nội tâm lại đầy những lo lắng và mềm yếu. “Tôi không như anh ta”, hắn khẳng định.
Cô ở trong lòng hắn cười khẽ, sự rung động đó như đánh thẳng vào trái tim Tiểu Vũ.
“Tôi nhìn cậu liền nhớ ngay tới Minh Minh của thuở ban đầu. Trẻ trung và đầy tương lai”, cô ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt Vũ Minh, giọng đầy chua chát: “Tôi đã nếm qua sự chua xót đau khổ khi yêu một chàng trai ít tuổi hơn mình rồi, cậu bảo tôi làm thế nào để chấp nhận tình yêu của cậu đây? Tôi hy vọng cậu sẽ có một tương lai tươi sáng, đừng để bị trói buộc bởi sự mê muội trước mắt, con đường của cậu còn rất dài, tôi không đáng đâu”.
Hắn rốt cuộc cũng đã hiểu ra, cô luôn khước từ hắn chẳng qua bởi vì cô đã trải qua nhiều cay đắng khi yêu một ngườikém tuổi. Nhất định cô cho rằng hắn chính là một Minh Minh thứ hai, rồi cũng sẽ phải nhận lấy sự căm ghét và ruồng bỏ của gia đình hắn.






Kiên Định
Nếu tôi nói, tôi không như anh ta, cô sẽ chấp nhận phải ’ không?”, hắn nhìn thẳng vào cô, cái nhìn bình tĩnh như thể muốn xuyên thấu tâm can An An.
Cô xúc động nhìn Vũ Minh, nhưng trong mắt tràn ngập sự thiếu tin tưởng. Cô nhẹ nhàng vuốt gương mặt hắn, “Cậu nhất định sẽ gặp được một người con gái tốt”. Khóe miệng run run, cô không muốn nói nhưng cuối cùng nó cũng tự thốt ra. Trái tim gần như vỡ vụn, cô biết, hắn là người tốt, bằng không sao trái tim cô lại dễ dàng bị cuốn đi nhanh đến vậy. Nhưng tia ý chí cuối cùng sót lại nói với cô rằng, bản thân mình không đáp ứng được những điều hắn muốn, dù cho bây giờ đau khổ chăng nữa thì có lẽ đây là điều tốt nhất cho Tiểu Vũ.
“Cô


Pair of Vintage Old School Fru