Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1094 lượt.
gần lên miệng rồi đặt xuống một nụ hôn, như để khẳng định cho cô thấy.
Ông chủ ồn ã bưng đồ ra. Hắn buông tay cô, nói: “Mau ăn đi, tôi đói lắm rồi”. Ánh mắt hắn lộ vẻ đói khát, nhìn vẻ mệt mỏi trên gương mặt hắn, cô hết sức cảm động.
Cô không ăn chút nào, chỉ ngồi gắp sò rồi lấy thịt ra, chấm gia vị bỏ vào bát hắn. Tiểu Vũ vui vẻ nhìn An An chăm sóc mình, ra hiệu cho cô cùng ăn. Nhưng cô chẳng để tâm đến, hắn liền tỏ vẻ không bằng lòng, gắp một miếng thịt sò đưa lên miệng cô. An An lắc đầu nhưng hắn thuyết phục: “Cô không ăn cùng, tôi ăn chẳng thấy ngon gì cả”. Hắn lạibắt đầu làm nũng, rốt cuộc cô đành há miệng.
Hắn cười tiếp tục thưởng thức bữa hải sản. Cô múc cho hắn một bát cháo ốc, đưa đến trước mặt hắn. Nhưng Tiểu Vũ bĩu môi không chịu ăn, nũng nịu muốn cô xúc cho mình. Cô nhìn cậu nhóc trước mặt, gương mặt điển trai đáng yêu như vậy, cô không nỡ từ chối.
Cô xúc từng thìa một đưa lên miệng hắn. Cứ như thế, mỗi người một miếng, hai người đút cho nhau ăn hết một bàn hải sản.
Tâm Tư
Cô rốt cuộc cũng ăn xong. Đêm sâu hun hút, những chiếc thưa dần, tay trong tay hắn kéo cô đi dọc ven đường, chầm chậm về đến khách sạn. Hôm nay hắn thật sự rất vui, tất cả những vất vả đều được khoảnh khắc hạnh phúc này vùi lấp.
“Cậu ở đâu? Cách đây xa không?’, cô khẽ hỏi.
“Đi xe chỉ mất hai mươi phút thôi”, Tiểu Vũ bình thản trả lời, “Vừa đến nơi, tôi không kìm được nên gọi điện cho cô, muốn gặp cô ngay, còn chưa vào phòng nữa, chỉ nói với họ là muốn đi thăm một người bạn, rồi lao thẳng đến đây”.
An An mỉm cười: “Cậu thật là, sếp không phê bình vô tổ chức, vô kỷ luật
Hắn đưa cô đến cổng khách sạn, đừng từ xa nhìn cô bước vào thang máy mới quay người rời đi, bắt một chiếc taxi, trở về khách sạn của mình.
Đồng nghiệp cùng phòng ra mở cửa cho Tiểu Vũ, trông cậu ta có vẻ chân chất thật thà, cũng không nhiều chuyện hỏi hắn đi đâu. Mở cửa xong, lại quay về giường ngủ tiếp.
Hắn cũng chỉ đơn giản nói cảm ơn, đặt túi lên bàn, đi thẳng vào phòng tắm, hứng nước vã lên mặt, thuận tay vuốt xuôi tóc xuống, sau đó dựa vào tường. Tiểu Vũ nở nụ cười mãn nguyện, hắn đang rất vui.
Nhớ lại vẻ mặt ngỡ ngàng của An An, nhất định lúc nãy cô cảm thấy khó tin. Hắn đã thành công. Trước đây cho dù làm bất cứ điều gì khiến cô bất ngờ, ngạc nhiên nhưng rốt cuộc lý trí và ràng buộc vẫn luôn khiến cô rời bỏ hắn. Mỗilần quan sát, rõ ràng thấy sự dao động đấy, nhưng cuối cùng cô vẫn thu mình lại, ương bướng nhấn mạnh mối quan hệ “chị em” càng khiến hắn chán nản.
Cuộc đấu tranh và do dự của cô đều không qua được mắt hắn. Nhưng nếu như phải từ bỏ, quả thực hắn không làm được. Hiện nay ngoài chuyện đua xe ra, điều duy nhất hắn mong muốn thực sự được sở hữu, đấy chính là cô, ngờ nghệch nhưng rất đỗi dịu dàng, lại luôn thấu hiểu hắn. Trái tim An An rất mềm yếu, chỉ cần hắn làm nũng cô nhất định sẽ đầu hàng. Cho nên, hắn không muốn ép cô phải lựa chọn ngay bây giờ, điều đó chỉ khiến cô khó xử, nên hắn quyết định lùi bước. Mồi lần nhìn thấy ánh mắt đầy xúc động của cô, Vũ Minh biết người con gái này đang tiến đến cái bẫy của mình ngày càng gần hơn.
Để có được An An, hắn không quản hao tổn tâm sức, thậm chí là lợi dụng những người bên cạnh cô. Hắn tự hỏi tại sao mình lại thích cô gái ngốc nghếch này, đúng đấy, chính hắn cũng không rõ, tại sao lại là An An. Vũ Minh chỉ biết mồi lần trông thấy sự dịu dàng của cô đối với anh chàng kia, trái tim hắn giống như có ngàn vạn con kiến đang gặm nhấm, cảm giác đó khiến hắn suốt đêm mất ngủ. Tại sao lại có cô gái ngốc nghếch đến nỗi bị coi thường như vậy mà vẫn bằng lòng quan tâm chăm sóc người kia. Hắn luôn cho rằng bất kỳ người nào cho đi cũng sẽ muốn nhận lại điều gì đó. Nhưng cô đã dạy cho hắn biết một điều, cho đi cũng là một thứ hạnh phúc.
Dựa vào cái gì mà một người ưu tú như hắn lại gặp phải một cô gái ngốc như cô. Những người trong gia đình đã dùng tiền để dạy cho hắn biết một điều, tất cả những gì đạt được đều phải trả giá trước. Hắn căm ghét cái loại để đạt được mục đích, sẵn sàng diễn trò hề cho người khác. Thậm chí những cô gái tiếp cận hắn, ngoài mặt tỏ ra ngượng nghịu, nhưng bên trong dục vọng đã lộ ra hết, lòng tự trọng có lẽ cũng sớm vứt bỏ, dường như chỉ cần có thể khiến hắn vui thì điều gì cũng đáp ứng được.
Đối diện những ý đồ ghê tởm của đám người ấy, hắn chỉ có thể thu mình lại, giống như một cơn gió vụt qua, thách thức giới hạn cao nhất của cuộc sống, ngược lại cuộc đời cũng chẳng thực sự quan tâm đến hắn. Có lẽ vì vậy mà Vũ Minh không tin vào bất kỳ điều gì, hắn coi những thứ được gọi là tình yêu mà mọi người tán dương kia là dối trá, cuộc đời như một trò chơi mà thôi.
Nhưng, cô gái ngốc nghếch này lại vô tình nhảy vào cuộc sống của hắn. Ngây ngô, dịu dàng cho đi, không quan tâm người khác nói thế nào, trong mắt chỉ có một người, mà gã kia vốn không biết yêu thương cô. Tiểu Vũ tự trách mình, một người con gái “thiếu não” như vậy thì có gì đáng để hắn phải chú ý. Tuy nhiên, n