Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.

căn phòng lạnh lẽo, một màu trắng sáng, cuối cùng mới ý thức được rằng, nơi mình đang ở là khách sạn không phải nhà. Nở nụ cười tự an ủi mình, kết cục này do cô chọn, cho dù mẹ Minh Minh không đuổi thì cô cũng quyết rời bỏ nơi đó.
Nhớ lại tối qua Tiểu Vũ gọi điện làm bạn với cô tới tận lúc chìm vào giấc ngủ, trong lòng có chút ấm áp. Kể từ hôm nay, một cuộc sống mới sẽ bắt ầu.
Hôm nay giám đốc Kiều trở về, vừa vào công ty đã triệu tập cuộc họp với các trưởng phòng. Trong phòng họp, ông ngồi ở vị trí phía chính giữa, phó giám đốc Phương và Phương Hoa ngồi một bên, cô không nhìn mà ngồi thẳng xuống chỗ đối diện họ. Giám đốc Kiều cùng mọi người tổng kết sơ lược kết quả lần đi Thượng Hải vừa rồi, sau đó các trưởng phòng lần lượt báo cáo tình hình. Phó giám đốc Phương cứ nhìn chằm chằm An An, ngay cả Phương Hoa cũng tỏ vẻ khinh khỉnh. Cô bình tĩnh không thèm để ý đến họ, chăm chú lắng nghe những đánh giá của giám đốc Kiều, nghĩ bọn chúng cũng không dám giở trò gì nữa.
Buổi họp kết thúc, giám đốc Kiều trực tiếp bảo An An đến phòng làm việc. Cô đi theo ông vào phòng, khẽ khép cửa lại, ngồi trước bàn làm việc. Cô chắc là giám đốc Kiều cũng đã nghe được điều gì đó.
“Dĩ nhiên anh chỉ nhìn mình em thôi.” Tiểu Vụ nín cười, nghiêm túc nói. An An nghĩ đến nét mặt đó của hắn, bồng trở nên thoải mái hẳn. Đúng thế, những buồn phiền hãy để lại đằng sau đi, lúc này hãy đón nhận hết niềm hạnh phúc mà hắn mang đến. “Giá như lúc này anh lại có thể xuất hiện ngay trước mặt”, An An bắt đầu thầm thì, Thượng Đế có thể mang anh về đây thì hay biết mấy.
“Nhớ anh đến vậy à? Anh cũng rất nhớ em”, giọng hắn càng tha thiết: “Sắp rồi, sắp rồi, chương trình đào tạo sắp kết thúc rồi. Em đợi anh, anh sẽ mau về bên em.” Đột nhiên hắn cao giọng, an ủi cô. An An cười hạnh phúc, cô tin là thế.
Tiểu Vũ cũng đang mong ngóng từng ngày để có thể bay về bên cô. Không ở bên cạnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng cô, trong lòng không tránh được cảm giác lo lắng, bất an, sợ rằng ở đó cô gặp phải phiền phức. Cô là người dịu dàng chu đáo, bản thân có chuyện cũng không muốn ảnh hưởng đến người khác, luôn để mọi thứ trong lòng. Cô gái này đúng là phải dạy dỗ lại, nếu cứ mạnh mẽ như vậy thì làm sao hắn có thể chăm sóc, bảo vệ cô?
Nhanh thôi, cuối cùng đợt đào tạo cũng sắp kết thúc. Chỉ còn hai ngày nữa là có thể về bên cô.






Chia Tay
Hôm nay là một ngày đặc biệt. An An dậy rất sớm, trong lòng bất an, bởi nó là dấu chấm hết cho sáu năm yêu thương và cũng là điểm khởi đầu cho cuộc sống của cô và Tiểu Vũ.
Cả ngày làm việc trong tâm trạng thấp thỏm. Trong lòng cô luôn có cảm giác tội lỗi, mặc dù nói vì không tìm thấy lối thoát nên cô và Minh Minh mới đi đến kết cục như vậy. Nhưng trong chuyện tình cảm, Minh Minh không phải là kẻ phản bội. Chỉ có điều, anh ta luôn cho rằng cô sẽ mãi ở bên mình, sẽ không xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, mới phung phí sự quan tâm của cô đến vậy. Anh ta hoàn toàn quên rằng trái tim cô cũng biết dằn vặt, biết đau đớn.
Nhưng lần này là cô phản bội Minh Minh. Có điều trước sự dịu dàng quan tâm của Tiểu Vũ, An An không thể không dao động. Người con gái có kiên cường đến đâu thì cũng có một phần yếu đuối. Hơn nữa, cô gái nào mà không muốn được bảo vệ, được cưng chiều? Mặc dù luôncảm thấy việc cho đi là một thứ hạnh phúc, nhưng không bao giờ được hồi đáp, thì người con gái mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc mệt mỏi.
Cứ xem cô là một người ích kỷ đi, để có thể dễ dàng yêu Tiểu Vũ mà tìm ra đủ mọi lý do. Tuy nhiên, cô vẫn ngang ngạnh cho rằng, rõ ràng Minh Minh không mang lại cho mình thứ hạnh phúc mà cô muốn, vậy thì tại sao không buông tay để cho mọi người có thêm cơ hội làm lại từ đầu.
Cô gọi điện cho anh ta, lại không nằm trong vùng phủ sóng. Nghĩ đi nghĩ lại không cam lòng, cuối cùng tìm số của Tiêu Binh. Trở về Vũ Hán, Minh Minh nhất định sẽ đến chỗ Tiêu Binh, nhà cậu ta có mở một quán Karaoke, anh ta vẫn thường đến đó chơi. Ngay lập tức có người nghe máy, nào ngờ đầu dây bên kia không phải là Tiêu Binh mà là người cô đang cần tìm - Minh Minh.
“Làm gì thế? Chút nữa anh về?”, xem ra anh ta đang chơi rất vui, giọng có vẻ bực mình.
“Viên Thư Minh, tôi muốn nói với anh, hôm nay anh không v, chúng ta cũng không còn điều gì hay ho để nói nữa đâu”, An An giận dữ, ngay cả lần chia tay này anh ta cũng không thèm nói lời nào. Được, vậy thì coi như xong, hà tất cô phải áy náy để giải thích với anh ta chứ?
“Nói gì? Để về rồi nói”, Minh Minh tỏ ra sốt ruột.
“Tôi chỉ nói với anh một tiếng, chúng ta đến đây là chấm dứt.” Giọng An An cứng cỏi hẳn lên, sự thất vọng về con người này khiến trái tim cô lạnh giá. “Em nói gì? Nói to lên chút, ở đây ồn quá.” Minh Minh không nghe rõ hỏi lại.
“Chúng ta chia tay”, An An đột nhiên hét vào điện thoại, dường như dùng hết sức lực của mình. Cơn bộc phát này khiến tay cô run rẩy. “Chúng ta chia tay, chia tay, tôi muốn rời xa anh.” Sợ anh ta không nghe rõ, cô hét lên lặp đi lặp lại, mang tất cả n