Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1115 lượt.
sao, vấn đề không phải là ở mẹ anh ta mà là mối quan hệ giữa họ đã có vấn đề từ trước rồi. “Tôi không chịu đựng được nữa, tôi chán rồi, tôi không muốn tiếp tục thế này. Cho nên, chúng ta chia tay thôi.”
“Em thôi đi, đừng giở trò nữa, anh thấy mệt rồi đấy.” Anh ta hoàn toàn không để ý cô nói gì, còn cảnh báo cô đùa cũng phải có chừng mực.
An An chợt thấy buồn cười. Minh Minh không tin là cô sẽnói chia tay, dựa vào cái gì mà nghĩ cô phải theo sự sắp xếp của anh ta, chạy không thoát khỏi vòng kiểm soát của anh ta chứ?
An An cười khẩy: “Viên Thư Minh, anh đừng nên dối mình dối người nữa. Tôi đang nói nghiêm túc, tôi muốn chia tay”.
Viên Thư Minh nhìn cô, vẫn là nụ cười quen thuộc đấy nhưng sao cảm thấy nó như của một người xa lạ, giọng nói kiên quyết đó không giống cô lúc bình thường. Cuối cùng anh ta cũng có chút ngỡ ngàng, có lẽ hôm nay người con gái này thực sự có gì đó khác lạ.
“Tại sao lại chia tay? Là vì hôm qua anh không về? Hay là do mẹ anh ép em đi?”, anh ta chán nản hỏi.
“Tôi mệt mỏi rồi, tôi không muốn tiếp tục đợi nữa”. Cô khẽ nhắm mắt lại, trái tim hơi nhói lên: “Tôi đã dùng sáu năm tuổi trẻ để chờ anh trưởng thành hơn, chờ một ngày anh sẽ chủ động chăm sóc tôi, mang đến cho tôi chút hạnh phúc. Nhưng sáu năm, tôi vẫn chưa có được”. Giọng nói của cô như xa xăm, vết thương trong lòng theo lời nói từ từ lan tỏa. Đúng thế, đã đau đớn bao nhiêu rồi, cuối cùng lần này có thể nhìn thẳng vào nó.
Anh ta nhìn chằm chằm vào cô, mím chặt môi, không nói lời nào. Cô tiếp tục nói: “Tôi cũng nghĩ rằng, có một ngày anh sẽ thay đổi, sẽ nhận ra có một người lúc nào cũng ngốc nghếch âm thầm ở bên anh. Nhưng mong muốn ấy chưa bao giờ thành hiện thực, mồi lần thất vọng tôi chỉ biết tự an ủi mình rằng lần sau anh sẽ hiểu”. Thực chất không phải anh ta không hiểu cô đang chờ đợi, chẳng qua là vẫn cứ nhắm mắt làm ngơ mọi thứ.
“Chúng ta thế này chẳng phải vẫn rất tốt đẹp sao? Anh nghĩ rằng em đã quen rồi chứ”. Anh ta nói vẻ không tán đồng.
“Quen! Đúng vậy, sáu năm rồi, sẽ thành thói quen đúng không? ừ, tôi đã quen, đối với thói ham chơi của anh tôi như câm như điếc. Anh không thèm quan tâm đến gia đình, tôi hoàn toàn bao dung. Thậm chí cả lúc mẹ anh soi mói tôi đủ kiểu, anh cũng chỉ thờ ơ đứng nhìn, chỉ có mình tôi dằn vặt trong lòng”, cô cười lạnh băng.
“Tôi đã hai mươi tám tuổi rồi! Lãng phí quá nhiều thời gian mới phát hiện vốn ra chúng ta không họp nhau, tôi đã nghĩ có thể thay đổi được anh, nhưng thực ra, hoàn toàn bất lực. Tôi không thể đợi được hạnh phúc mà mình mong muốn vậy thì để tôi đi đi. Tôi không muốn tiếp tục như thế này nữa.”
“Em muốn kết hôn sao?”, Minh Minh cười giễu cợt, thì raAn An làm ra thế này chỉ là để ép mình đi tới hôn nhân.
An An cười khinh bỉ: “Kết hôn à? Anh nghĩ là tôi vì muốn kết hôn mới nói chia tay anh à? Ồ, tôi nói lại cho anh nghe một lần nữa, tôi không muốn tiếp tục hao tổn tâm tư thêm nữa, tôi mệt mỏi lắm rồi”. Mặc cho anh ta nghĩ thế nào, cô không muốn giải thích nữa, anh ta hiểu ra thì tốt, không muốn hiểu cũng mặc, cô nói rất rõ ràng rồi.
“Viên Thư Minh, tôi đã chuyển nhà đi năm ngày rồi, cũng không có ý định trở lại, chắc mẹ anh chưa nói với anh. Vậy cũng tốt, chúng ta chia tay, mẹ anh sẽ rất vui”. Nhìn ra ngoài cửa sổ, người đi đường bắt đầu rảo bước nhanh hơn, những hạt mưa bắt đầu rơi, sắp mưa to rồi.
Minh Minh nhìn cô, dường như đang tìm hiểu xem cuối cùng thì cô đang nghĩ gì. Anh ta vẫn chưa nghĩ ra, cô gái dễ bảo trước đây sao đột nhiên lại trở thành như bây giờ.
An An xách túi đứng dậy: “Tôi hy vọng chúng ta gặp nhau thế nào thì chia tay thế ấy, anh bảo trọng!”, nói xong cô quay người bước đi.
Cuối cùng cũng được giải thoát. Có lẽ giống như trước đây cả hai từng nói, nếu như ngày nào đó không yêu nữa thì hãy giải thoát cho đối phương được tự do.
Trông Đợi
Đi ra khỏi quán, trên đầu đã thấy lất phất mưa, giống như những sợi dây đàn, từng giọt từng giọt rơi xuống đỉnh đầu.
Người đi trên đường ai nấy đều vội vã, taxi như biến mất, chiếc xe nào lướt qua cũng có khách. An An hấp tấp ngóng một chiếc taxi, chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây.
Đúng lúc cô đang đứng đợi xe, Viên Thư Minh từ trong quán xông tới, hầm hầm chộp mạnh lấy tay cô. Anh ta giận dữ hét lớn: “Ai đồng ý chia tay? Không chia tay gì hết”. An An bị bất ngờ giật mình quay sang nhìn gương mặt đang đằng đằng sát khí của anh ta.
“Anh..., anh bỏ ra, đau quá!” Minh Minh siết tay cô đến phát đau, cô không tài nào thoát ra được, “Anhchúng ta tiếp tục dây dưa thế này sẽ hay ho à?”.
An An ôm túi xách, cảm giác như bị hạ đường huyết, cánh tay đau nhói. Không ngờ rằng, người đàn ông sáu năm chung sống lại đáng sợ như thế, đến cuối cùng không thương tiếc đâm thêm một nhát dao vào tim cô.
Cô đứng bên đường, mặc cho nước mưa rơi lên cơ thể, chảy trên tóc, trên mặt rồi ngấm vào quần áo, cô rùng mình, giờ không phải mùa hè ư? Tại sao lại thấy mình như rơi vào vực tuyết lạnh lẽo thế này, đầu óc c