XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.

hững muộn phiền và giận dừ trút hết ra, từ đây họ không liên quan gì đến nhau nữa.
“Tút!”, An An tắt máy một cách dứt khoát, hầm hầm kéo túi đi ra ngoài. Mẹ Minh Minh sững sờ nhìn cô, dường như chưa kịp hoàn hồn sau khi nghe thấy tiếng hét kia trong điện thoại. Có phải nó vừa nói chia tay với Minh Minh? Chia tay thật à? Nhìn dáng vẻ, sao thấy đột nhiên suy nghĩ của cô gái này lại thông suốt đến vậy.
An An hoàn toàn chẳng thèm để ý đến sự kinh ngạc của bà ta, chỉ muốn mau mau chóng chóng rời khỏi nơi này. Dù cho anh ta có nghe thấy hay không, cô cũng không muốn giải thích lại làm gì, đối với anh ta mà nói thì có cũng được mà không cũng chẳng sao, cô tự đến thì tự đi thôi.
Sự áy náy cuối cùng trong lòng An An về Minh Minh sau khi hét lên đã tan thành khói mây, cô không nợ anh ta, trước nay cô chưa từng nợ anh ta. Cho dù là phản bội thì cũng chỉ là tìm cho mình một con đường tốt để đi, cô căm ghét tất cả.
An An ném mấy cái túi vào cốp sau xe taxi, rồi ngước lên nhìn lần cuối cùng cái nơi mà mình từng có những phút giây ấm áp, rốt cuộc cũng có thể nói lời chia tay, giã từ sự ngốc nghếch đến nực cười của mình. Cô lạnh lùng, quay người ngồi vào xe, bỏ mặc chiếc điện thoại nằm trong túi xách đang đổ chuông liên hồi, mãi đến khi nó im bặt.
Giữa họ đã không còn mối quan hệ nào nữa rồi! Ngay cả lần gặp cuối cùng này, cũng kết thúc qua điện thoại.






Bài Ngửa
Vừa tỉnh giấc, đã gần bảy giờ bốn mươi phút. An An vò đầu khổ sở. Cô ngủ không biết gì hết, mà sao Tiểu Vũ không gọi điện nhắc mình? Cô vội chộp lấy điện thoại, chết tiệt, hết pin rồi.
Tối qua, điện thoại đổ chuông liên tục bốn năm lần, sau đó mới chịu tắt, cô sợ phiền phức nên chỉnh chế độ im lặng. Dường như Minh Minh chỉ nghĩ rằng vì cô bực quá nên nói vậy,chẳng thèm để ý nữa. An An nhìn ra khung cảnh ảm đạm ngoài cửa sổ, thật bất ngờ khi ông trời cũng vì quá khứ của cô mà mưa một trận thỏa thuê, nhưng nước mắt của cô thì đã khô từ lâu rồi.
Dừng việc suy nghĩ lung tung lại, cô vội bỏ cục sạc điện thoại vào túi, chẳng biết sáng nay Tiểu Vũ không gọi được cho mình có lo lắng không?
Vừa tới công ty, đã thấy Tiểu Vân niềm nở đón, khẽ nói một cách đầy bí ẩn: “Chị An, em giúp chị tìm được một căn phòng rồi, rất vừa ý, mai thứ Bảy nghỉ em đưa chị đixem nhé?”. An An gật đầu cười: “Tốt quá, cảm ơn Tiểu Vân”. “Giữa chị em mình sao còn nói vậy”, Tiểu Vân ôm vai cô nói.
Bước ra khỏi tòa nhà thấy bên ngoài đã tối mịt, ngọn gió thổi qua, cô ngước nhìn trời, dường như sắp có mưa to, phải mau về thôi.
Cô đứng bên vệ đường, đang định bắt một chiếc taxi để về, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi từ đằng sau: “Vu An An”. Cô giật nảy mình, không ngờ anh ta vẫn không chịu buông tha cô. Cô từ từ quay người lại, nhìn thấy Viên Thư Minh đang bước vội về phía mình, đây là người đàn ông đã khiến cô say đắm ư?
An An xoay người định bỏ đi không muốn nói với anh ta bất kỳ điều gì nữa, những điều cần nói đã nói hết rồi. Cô tiếp tục đưa tay vẫy taxi, một chiếc xe chầm chậm tấp vào lề đường. Nhưng Viên Thư Minh đâu để cho cô đi dễ dàng như vậy được. Anh ta đi bước tới tóm lấy tay cô, hầm hầm hỏi: “Rốt cuộc em đang làm cái gì thế? Ngày hôm qua không về nhà! Em muốn gì?”. Bàn tay như cái kẹp sắt, bấu chặt vào vai cô, cảm giác đau đớn khiến cô cảm nhận rõ ràng cơn giận dữ của anh ta. Anh ta bực mình cái gì chứ? Chẳng phải cô ra đi thì anh ta càng tự do sao? Sau này sẽ chẳng còn người quản thúc nữa. An An cố thoát khỏi tay anh ta, nhưng không thể. “Anh buông tay ra, những gì cần nói, hôm qua đã nói hết rồi”.
Chiếc taxi đã dừng lại ngay bên cạnh, cô vội vàng mở cửa, định lách qua bước vào, trời sắp mưa to, cô không muốn đứng ở đầu đường đôi co với anh ta. Nhưng Viên Thư Minh đã vội nắm chặt lấy tay cô kéo sát vào người mình, đóng mạnh cửa xe rồi hét lớn: “Biến!”.
Tài xế ngơ ngác nhìn một thoáng rồi đành lái xe đi. Nhìn theo chiếc xe xa dần, An An nổi điên lên giằng tay anh ta ra: “Viên Thư Minh, anh muốn làm gì? Giữa chúng ta còn gì để nói nữa. Tôi muốn tránh xa, tránh xa anh”.
Viên Thư Minh càng kéo mạnh tay cô, đi lên lề đường, An An khó chịu đánh vào tay anh ta nhưng chẳng tác dụng gì. Cuối cùng cô đành để anh ta lôi vào một quán cà phê trên phố. Cô hậm hực nhìn chằm chằm vào người đang ngồi trước mặt mình, cắn môi quyết không nói câu nào.
Minh Minh giận dữ rút điếu thuốc ra, rít lấy rít để, hầm hầm nhìn cô, rốt cuộc cũng mở miệnguối cùng là em muốn làm cái trò quái quỷ gì?”. Cô biết anh ta vẫn nghĩ mình đang làm bộ làm tịch, cố ý để anh ta phải quan tâm đến cô. Thật đáng tiếc, An An cười nhạt, được thôi, vậy thì hãy nói cho rõ ràng, chia tay cũng dứt khoát hơn.
“Tôi chẳng làm trò gì cả, tôi nói hoàn toàn nghiêm túc.” Giọng An An bình tĩnh và chắc nịch, “Tôi muốn chia tay”.
“Mẹ anh đã nói những gì?”, anh ta rít một hơi thuốc, ánh mắt vẻ khó chịu.
“Việc này không liên quan đến bà.” Dù cho mẹ anh ta có nói gì chăng nữa thì cũng không quan trọng, chẳng nhẽ còn chưa hiểu