Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.
dáng vẻ phờ phạc rã rượi khiến anh đau lòng. Hôn nhẹ đôi mắt sưng tấy của cô, cười đùa: "Mùi vị không tệ, nhưng vị hột đào hơi nhạt."
"Cần luyện tập rồi à? Em đi rửa mặt trước." Hạ Sơ mở đôi mắt trống rỗng, đầu óc hỗn độn, âm thanh khàn khàn, xoa mái tóc rối chuẩn bị giường.
Lương Mục Trạch ôm cô, thuận thế kéo. "Chúng ta cùng nhau trở về thành N."
Hạ Sơ sớm quên mất chuyện này không còn một mống, nghe anh nhắc mới nghĩ tới, trong đôi mắt viết đầy không muốn.
"Em ở chỗ này chờ anh trở về không được sao?"
"Em ở đây với anh bao lâu rồi, không về gặp ba em à" Lương Mục Trạch chợt cười lên, dùng giọng cười cười nói: "Hạ Sơ, em phải suy nghĩ cho anh, thêm một ngày là thêm một phần nguy hiểm."
"Ba em không có xấu thế."
"Vậy phải xem đó là ai."
"Anh thì sao?"
"Nếu như về sau anh có con gái, ai muốn lấy con gái bảo bối của anh thì phải qua ải của anh trước, xem anh không chỉnh chết nó!"
"Này!" Hạ Sơ đấm lên lưng anh, "Chỉnh chết cậu ta thì con gái anh phải làm sao?"
"Cũng thế, không để xảy ra án mạng, vậy thì. . . . Để cho cậu ta sống không bằng chết thôi."
Hạ Sơ bĩu môi, "Thật ác độc, coi chừng quả báo!"
"Thương tiếc anh?"
Hạ Sơ không nói lời nào, mạnh mẽ cọ trước ngực anh, làm như muốn đục ra một cái lỗ trước ngực anh.
Đã có xe ở sau cửa, chở bọn họ chạy thẳng tới sân bay quân sự. Dọc theo đường đi hai người tự nhìn ngoài cửa sổ của mình, không nói gì, chỉ là thỉnh thoảng quay người, sẽ nhìn thấy ánh mắt của nhau, nhìn nhau mỉm cười.
Hạ Sơ không ngờ trước khi lên máy bay lại gặp phải Mễ Cốc!
"Sao cậu ở đây?"
"Hạ Sơ? Cậu?"
"Chuyện gì xảy ra?"
Mễ Cốc mặc quần áo rộng rãi thoải mái, tóc rối loạn, vừa nhìn đã biết là mới bò dậy khỏi chăn, nhưng cô lại vô cùng có tinh thần, chính xác mà nói, là e sợ!
"Mình không biết, vừa sáng sớm đã nhận được điện thoại, nói sẽ có người đón mình rời đi, sau đó chưa được vài phút liền có hai binh lính tới, kéo mình tới chỗ này rồi. Hạ Sơ, " Mễ Cốc nói xong liền muốn rơi nước mắt, ôm lấy Hạ Sơ, "Mình còn tưởng rằng ta bị lừa đi, cũng may gặp được cậu."
Hạ Sơ nghe lời của cô, chân mày càng nhíu càng sâu, nhìn Lương Mục Trạch một lát, anh đang nói gì đó với một vị thượng tá, thần sắc nghiêm túc.
"Không sao không sao, chúng ta cùng nhau trở về thành phố N."
Mễ Cốc buông Hạ Sơ ra, nhìn chằm chằm mắt của cô hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Cậu biết có đúng không?"
"Mình cũng không biết, chỉ là gần đây họ sắp phải làm nhiệm vụ, ở giữa dính dấp cái gì mình cũng không nói được" Hạ Sơ chợt nghĩ đến cái gì, liền vội vàng kéo tay Mễ Cốc, có chút lo lắng hỏi: "Mấy ngày nay, cậu gặp ai rồi?"
"Mình. . . . mỗi ngày mình gặp rất nhiều người, gặp ai cũng không kỳ quái."
"Có gì đặc biệt không?"
Mễ Cốc suy nghĩ lại, cô đưa tin tức, dự buổi họp TV, mỗi ngày qua lại gặp rất nhiều người, cô làm sao có thể nhớ rõ ràng. "Chỉ là," cô quay đầu lại tìm hiểu xem, xác định Lương Mục Trạch không có nghe nữa, mới buông lỏng nói với Hạ Sơ: "Mình nhận nhiệm vụ phỏng vấn Bùi Du, gặp nhau mấy lần, như thế nào hở cô gái? Xác định kiếp này không thay đổi? Bùi Du nvừa đẹp trai vừa có tiền đó!"
"Cậu gặp Bùi Du rồi hả?" sắc mặt Hạ Sơ trong nháy mắt trở nên rất khó coi. Trong lòng lo sợ. Thật sự nghiêm trọng như thế sao? Mễ Cốc cũng chỉ là phỏng vấn anh mấy lần, liền muốn đưa Mễ Cốc đi luôn? "Anh. . . . Bùi Du nói cái gì với cậu?"
"Không có gì, anh ta rất bận, mấy lần không hẹn được, sau đó lại mời mình ăn cơm, nhưng mà anh ta có vẻ rất mệt mỏi, thần sắc vội vã, bên cạnh luôn có một đám đàn ông vạm vỡ. Thế nào? Sắc mặt kém như vậy."
"Không có." Hạ Sơ miễn cưỡng nở một nụ cười.
"Đi thôi." Lương Mục Trạch đi tới nói.
"Ừ." Hạ Sơ nắm tay Mễ Cốc, và Lương Mục Trạch cùng nhau lên máy bay.
Qua chốc lát Mễ Cốc liền nghiêng mặt nhìn Hạ Sơ, trong lòng cô đã ít nhiều hiểu được cái gì. Vô duyên vô cớ bị binh lính kéo lên máy bay đưa về thành N, nghe cô nói đến Bùi Du, sắc mặt của Hạ Sơ cũng thay đổi, hốt hoảng, còn hơi sợ hãi. Bùi Du không phải thích Hạ Sơ sao? Nhưng ngày đó ăn cơm, anh ta lại không nhắc một chữ tới Hạ Sơ.
"Này." Mễ Cốc đẩy Hạ Sơ một cái, "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Cậu nhất định biết có đúng không?"
Hạ Sơ lắc đầu, "Thật không biết, cong cong thẳng thẳng bên trong không ai nói cho mình biết, tất cả đều là tự mình đoán mò."
"Vậy cậu đoán ra cái gì?" Mễ Cốc nhỏ giọng, còn liếc liếc về Lương Mục Trạch đang híp mắt bên cạnh, dùng thanh âm cô tự cho là anh nghe không thấy để nói chuyện.
"Cậu đoán ra cái gì?" Hạ Sơ hỏi ngược lại.
"Bùi Du là. . . Người xấu? Nhưng không giống. . . ."
"Không biết!" Hạ Sơ than thở, "Bọn họ nói đây là cơ mật quân sự, cái gì cũng không nói, chỉ có thể tự đoán, đoán tới đoán đi cũng không biết có đúng hay không, phí hơi phí sức, thôi, ngủ một lát ."
"Đúng rồi Hạ Sơ, mắt cậu sao thế, sưng thành như thế? Giống như thịt viên bị cắt ấy."
Hạ Sơ mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Mễ Cốc nói: "Có từ hình dung tốt hơn không?"
"Không có, theo cảm giác thôi."
Mễ Cốc là cô gái dậy trễ