Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.
Mục Trạch mặt không vẻ gì nói.
"Vậy..." Hạ Sơ hơi tức giận, nhíu lỗ mũi nói: "Anh yên tâm sao trung đội Lương."
Lương Mục Trạch than thở, "Làm người phải phúc hậu, người ta đã bị thương, cũng đừng rắc muối lên vết thương nữa, uổng cho em là bác sĩ, một chút lòng đồng tình cũng không có." Nói xong, khom eo ngồi trên ghế bên hành lang.
Hạ Sơ mở to hai mắt, hơi không thể tưởng tượng nổi nhìn Lương Mục Trạch lại còn có thể nhàn nhã châm điếu thuốc, thản nhiên hút thuốc.
"Bệnh viện cấm hút thuốc lá, đồng chí Trung Đội Trưởng." Hạ Sơ đưa tay cướp đi điếu thuốc trong tay anh, nhấn tắt rồi ném vào thùng rác, đẩy cửa tiến vào phòng bệnh.
Phòng bệnh toàn màu trắng, người nửa nằm ở trên giường bệnh nghe tiếng ngẩng đầu, mặt của anh trắng bệch như tờ giấy, màu sắc giống y gian phòng.
"Hạ Sơ, em đã đến rồi." Nhìn thấy Hạ Sơ, Giản Tân Khuyết rất vui vẻ nở một nụ cười, khép quyển sách trên tay lại để qua một bên, chỉ chỉ cái ghế bên giường nói: "Tới đây ngồi."
"Anh đừng lộn xộn, sẽ chạm đến vết thương." Hạ Sơ đến gần, đặt giỏ trái cây ở trên bàn nhỏ.
"Trái cây, à" Giản Tân Khuyết cười, thanh âm yếu ớt nói: "Đây là thứ lần đầu tiên em tặng anh."
Lòng Hạ Sơ nhất thời rối loạn, không đất dung thân. Cô thật không tiện mở miệng nói, giỏ trái cây kia là Lương Mục Trạch bỏ tiền. . . .
"Tôi. . . ."
"Hạ Sơ." Giản Tân Khuyết ngắt lời cô, ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng quắc nhìn cô, "Anh biết rõ trong lòng em không có vị trí của anh, anh không làm khó người khác. Nhưng em biết không, nhiều năm qua, anh chỉ hối hận một lần, thảm trọng ba năm trước đây cũng không khiến anh hối hận, bởi vì anh cảm thấy sự lựa chọn của anh là đúng. Nhưng em, Hạ Sơ."
Tim của Hạ Sơ cuồng loạn, cô không nên vào một mình. Nghe lời của anh, không khiến cô phiền não như đã nghĩ, ngược lại là đau lòng, đau lòng vì những chuyện anh gặp phải, đau lòng vì sự khắc chế của anh, càng đau lòng vì anh có quá nhiều uất ức.
"Lần đầu tiên nghĩ, nếu như năm đó không có lựa chọn như vậy, bây giờ có phải sẽ khác không?"
"Thật xin lỗi."
Giản Tân Khuyết cười, "Không cần nói xin lỗi với anh, em không có làm chuyện gì sai với anh, chúng ta đều không quản được tim của mình, giống như anh, giống như em, giống như, Lương Mục Trạch. Khụ khụ khụ. . . . . ."
Anh chợt bắt đầu ho mãnh liệt, là vì quá kích động mà ảnh hưởng hơi thở. Ngay từ đầu, anh đã không hề giấu giếm, nhìn thấy Hạ Sơ, thích cô, không muốn che giấu, thậm chí an ủi mình, tuổi tác cao có một người trong lòng mới là bình thường, mới sẽ không bị ai phát hiện. . . .
Phóng túng mình, nhưng kết quả lại là vạn kiếp bất phục. Thậm chí hại cô ở khi không biết chút nào bị cuốn vào cuộc sóng gió này, nếu như có thể lựa chọn, anh hi vọng ngày đó chưa từng gặp Hạ Sơ đáng yêu, làm cho người ta không dời được ánh mắt ở bệnh viện.
Miệng Lương Mục Trạch ngậm một điếu thuốc chưa châm, ngồi trên ghế dài ở hành lang, ánh mắt không tiêu cự nhìn vách tường màu trắng phía trước. Mễ Cốc an vị bên cạnh, đẩy nhẹ anh một cái nói, "Cho tôi điếu thuốc."
Lương Mục Trạch móc cả gói ra ném cho cô, Mễ Cốc cũng học bộ dáng của anh, ngậm lấy điếu thuốc, nhìn chằm chằm phía trước.
"Hạ Sơ đi vào, anh yên tâm sao?"
"Không yên lòng." Lương Mục Trạch ngậm điếu thuốc, lời nói có phần không rõ, giọng điệu lại hung dữ, mắt mở to.
Mễ Cốc cố nén cười, gật đầu. "Cậu ấy đã lén chạy đến đây."
"Hạ Sơ?" Lương Mục Trạch cau mày quay đầu lại nhìn Mễ Cốc, "Ba cô ấy không cho cô ấy đến sao?"
"Ừ, Đúng vậy, cậu ấy quá nhớ "chàng" mà, 4 giờ sáng, sợ bị cảnh vệ phát hiện, từ cửa sổ lầu hai trèo ra ngoài, khỏi nói, bản lĩnh của cậu ấy thật đúng là khá tốt, đổi thành tôi, khẳng định không có sự kiên quyết này."
Lương Mục Trạch cúi đầu, Mễ Cốc không xác định anh có phải đang cười không. Dù sao nếu như là cô, người đàn ông của cô lén leo cửa sổ vượt ngàn dặm đến tìm cô, cô sẽ hạnh phúc ngất trời.
Cửa phòng bệnh chợt mở ra, Lương Mục Trạch biến sắc mặt, thu hồi nụ cười, khuôn mặt mộc nhìn về phía cửa.
Hạ Sơ nói: "Anh ấy gọi anh vào."
Lương Mục Trạch nháy nháy mắt, lại ngồi một lát mới đứng lên, đi theo Hạ Sơ vào phòng bệnh. Anh vừa ngồi xuống cạnh giường, Hạ Sơ liền cảm thấy rõ ràng, trong căn phòng vốn có khí áp không cao, càng xuống thấp đến mức làm cho người ta thở không nổi.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, Giản Tân Khuyết cũng là vẻ mặt không chút thay đổi. Hạ Sơ cúi đầu đứng ở bên cạnh Lương Mục Trạch, thật muốn tìm một cái lổ để chui vào.
Ngày đó ở trên du thuyền, Lương Mục Trạch nói muốn tính sổ. Nhưng thật ra trong lòng họ đều hiểu, đây là một món nợ vĩnh viễn không thể tính rõ, người, chuyện, vật dính dấp vào, không phải một câu đôi câu là có thể nói rõ ràng, cũng không phải là một câu thật xin lỗi có thể kết thúc. Đối với những huynh đệ đã chết cũng thế, đối với Hạ Sơ cũng là vậy.
Từ bệnh viện ra ngoài, đưa Mễ Cốc về nhà xong. Lương Mục Trạch chở Hạ Sơ chạy ra khỏi thành phố.
Lương Mục Trạch lạnh lùng nghiêm mặt lái xe, c