Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
u, đầu đụng vào trên khung cửa cái "rầm", cả khung cửa đều lắc lư, ai ui cô đau quá, nước mắt cũng sắp rơi ra rồi.
Trong mắt Lương Mục Trạch lóe hài hước, tỏ vẻ được như ý đi ra ngoài, trong tay nắm một sợi tóc rụng dính vào mặt Hạ Sơ vừa rồi.
"Rụng tóc."
Hạ Sơ che cái ót, trong nháy mắt đau đến khiến mắt cô nổ đom đóm, cái gì cũng không để ý tới, toàn thân chỉ có một tín hiệu, chính là đau đầu. Lúc này, cô nhất định là không thấy biểu tình như hồ ly của Lương Mục Trạch.
Lương Mục Trạch ném tóc vào thùng rác, lấy ít đá trong tủ lạnh ra, đựng vào túi giữ lạnh đưa cho Hạ Sơ. Cô không nhận, cũng không động, còn tựa vào cạnh cửa một tay ôm đầu một tay ôm Nhị Miêu, vẻ mặt rất là rối rắm. Lương Mục Trạch biết, trong lòng cô khẳng định đã thăm hỏi tổ tông tám đời của mình một lần. Không chờ đợi nữa, tác phong giải quyết dứt khoát của quân nhân khiến cho anh hoặc là không làm, đã làm thì cho xong, lập tức khom xuống ẵm Hạ Sơ lên, kết quả không hề phòng bị Hạ Sơ kêu lớn một tiếng "a", còn thất thủ vứt cả Nhị Miêu.
"Anh làm gì?" Hạ Sơ giãy giụa, nhưng không chiếm được đáp lại.
Lương Mục Trạch không muốn làm gì, nể mặt cô đang bị thương, không muốn hù dọa cô, chỉ đặt cô ở trên ghế sofa, lại lấy ra một cái khăn lông khô bọc đá thoa lên cái ót bị đụng của Hạ Sơ,
Hạ Sơ tức giận, nhưng không phát ra được, cắn răng nghiến lợi hận không không thể lột sống anh. Rụng tóc? Rụng tóc bà nội anh, rụng tóc liên quan anh cái rắm?
"Đừng len lén mắng tôi, tôi nghe thấy."
Hạ Sơ vỗ vào trên ghế sa lon "bịch", hét lớn: "Rụng tóc bà nội anh, tóc của tôi anh lo gì?"
Cô há miệng thở hổn hển, quả nhiên nói ra rồi trong lòng dễ chịu hơn nhiều, bằng không thật sẽ bị thương. Dù sao mắng cũng mắng, tùy tiện anh tức giận nổi giận, cùng lắm thì ném cô đi ra ngoài, ước gì sớm rời đi chỗ này. Cô có tiền lương có túc xá, rời đi mẫu đất của Lương Mục Trạch, Hạ Sơ cô vẫn có đường sống.
"Tự làm, tôi về quân khu."
Hờ? Anh cư nhiên không tức giận?
"Trước khi hết sưng đừng lấy ra."
Hạ Sơ không nhận, thanh âm trầm trầm củaLương Mục Trạch làm như chứa nụ cười, nổ tung trên đầu Hạ Sơ, "Hạ Sơ, cô nên nghỉ ngơi."
Con bà nó! ! ! Hạ Sơ phẫn hận! ! ! Nghe thế nào lại có cảm giác như phi tử thị tẩm bị hoàng thượng đuổi đi, Hạ Sơ hận không thể nhảy dựng lên đạp anh một cái cho tàn phế! ! !
Mùa mưa dầm lại tới, mưa liên miên suốt ba ngày, cơ hồ chưa từng ngừng, hoặc là mưa to hoặc là mưa phùn trùng điệp.
Vết thương trên đùi Hạ Sơ đã bắt đầu từ từ kéo da non hồng hồng, hơi ngứa một chút. Tấm cố định ở mắt cá chân phải bị trật chưa có tháo, nhưng đã không còn cảm giác rất đau. Cách mỗi một ngày quân y sẽ tới cửa thay thuốc cho Hạ Sơ, khiến anh ta chạy tới chạy lui như thế, Hạ Sơ cảm thấy rất là ngại, nhiều lần thương lượng bảo anh để thuốc lại, tự cô có thể thay thuốc. Quân y quấn băng quanh mắt cá chân của cô, chậm rãi nói: "Được người nhờ vả."
Được người nào nhờ vả? Cô tình nguyện là được Đổng đại đội trưởng nhờ vả.
Bởi vì đều là bác sĩ, đề tài chung tự nhiên không ít, thời gian lâu dài hai người từ từ quen thuộc rất nhiều. Nhưng giống như là cố ý, quân y luôn hữu ý vô ý nhắc tới Lương Mục Trạch, khiến Hạ Sơ rất đau đầu.
"Có phải tim của đại đội trưởng không tốt?"
"Chuẩn bị chiến đấu." Quân y hăng hái chỉnh chỉnh y phục của mình.
"Chuẩn bị chiến gì?" Hạ Sơ ngước đầu hỏi tới.
"Bí mật, Phật viết không thể nói." Quân y có chút hài lòng, từ trên cao nhìn xuống Hạ Sơ.
"Chỉ có mình anh là bác sĩ xem bệnh, còn đi theo chuẩn bị chiến đấu, ở đại đội đặc chủng thì thật xem mình là lính đặc biệt sao." Hạ Sơ chọc anh ta, muốn lấy lại chút mặt mũi cho mình.
"Bác sĩ thì sao, bác sĩ cũng là bác sĩ của đại đội đặc chủng, không nên xem thường người, đều nói làm người phải thiện lương, nếu không vết thương không thể lành." Quân y lấy băng quấn và thuốc thoa trong hộp thuốc ra, "Những thứ này tôi để lại cho cô, nếu quả thật đi thi hành nhiệm vụ thì cô tự thay thuốc cho mình nhé."
Hạ Sơ gật đầu, thả Nhị Miêu vào trên đất, mình từ từ đứng lên, "Cả đại đội đều chuẩn bị chiến đấu sao?"
"Đúng vậy" quân y chợt lại gần, gian trá nói: "Doanh một cũng chuẩn bị chiến đấu, bao gồm Lương doanh trưởng."
Ba vạch đen giắt trên trán Hạ Sơ, cô thề từ giờ trở đi, sẽ không nói câu nào với quân y nữa, tuyệt không! !
Mấy ngày nay Lương Mục Trạch trở về luôn vội vội vàng vàng, xoay vòng vòng, cô không nghĩ quá nhiều, lại cảm thấy anh như vậy cũng tốt. Hôm nay mới biết, vội vàng vậy là bởi vì chuẩn bị chiến đấu.
Là diễn tập chuẩn bị chiến đấu, hay là thật? Cái vấn đề này cô tương đối quan tâm.
Nghe tiếng mưa rơi ào ào bên ngoài, trời mưa nhiều ngày, mỗi ngày trên tin tức đều có báo cáo, không ít địa phương xảy ra tai hoạ lũ lụt. Chẳng lẽ. . . . Chuẩn bị chiến đấu là muốn chống lũ? ?
Từ khi biết bọn họ chuẩn bị chiến đấu, mỗi ngày nhìn dáng vẻ vội vã của Lương Mục Trạch, Hạ Sơ bắt đầu có chút bận tâm. Cả người như lên dây cót, khẩn trương chờ, hận