Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
ước lều, mưa đã tạnh, bên tai có tiếng kêu to không ngại phiền toái, không khí ươn ướt mà vẩn đục, mùi tanh hòa lẫn bùn đất, làm cho cả người cả người nhớp nhúa rất không thoải mái.
Ở chỗ này cả tháng, rất khó chịu chứ? Không có điều kiện tắm, nước lả ít đến thương cảm, có phải thiếu nước rất nghiêm trọng không? Có phải ăn không ngon không? Có phải gầy đi nhiều không? Anh vốn không có mấy lượng thịt, gầy hơn nữa khẳng định xấu hổ chết rồi. Mặt cũng khẳng định càng đen hơn. Khí trời ẩm thấp như vậy, thuốc lá trong túi anh có bị ướt nhỏ nước không? Không có thuốc hút có phải đặc biệt không dễ chịu hay không?
Suy nghĩ cyả Hạ Sơ bay bay, bay qua đồng bằng đi tới đê đập, giống như nhìn thấy nước lũ vẩn đục mênh mông bát ngát đang đảo sóng lớn, giống như đang đun nước, lăn lộn lăn lộn làm như lập tức trào ra. Trên đê có rất nhiều lều quân màu xanh lá cây đơn giản, oai oai nữu nữu chống đỡ lấy. Bên ngoài lều, là những người đáng yêu nhất đang thừa dịp ở không mà dựa qua bên cạnh ngủ gật, hoặc là chụm thành một đám nói chuyện, áo rằn ri trên người cơ hồ sắp không nhìn ra màu sắc cũ, nhưng nụ cười của họ lại thật rực rỡ, đẹp đẽ.
Hạ Sơ tìm tìm kiếm kiếm, đang tìm cái gì, nhưng. . . .
"Bác sĩ! !"
Hạ Sơ mở mắt, vuốt vuốt lỗ tai. Gọi thật đúng thời điểm.
Một chiến sĩ trẻ mặc đồ rằn ri nhảy xuống từ trên xe jeep chạy thẳng tới bệnh viện, lướt qua bên cạnh Hạ Sơ giống như một cơn gió. Không phải anh ta đang gọi bác sĩ sao? Nhưng Hạ Sơ đang mặc áo khoác màu trắng của bác sĩ lại bị anh ta hoa lệ xem nhẹ.
"Bác sĩ, không phải nói hôm nay có thuốc sao? Đang ở đâu?" Chiến sĩ trẻ lau mồ hôi, vội vã lôi kéo bác sĩ hỏi thăm.
"Sớm chuẩn bị tốt cho cậu" Bác sĩ mặt trận nhét mấy hộp thuốc vào trong tay chiến sĩ, "Vốn muốn đưa đến cho mấy cậu, nhưng xe bị lái đi đưa thuốc cho thôn dân rồi."
Chiến sĩ trẻ nhìn cái hộp trắng, lộ ra hàm răng trắng, cười đặc biệt vui vẻ, ôm vào trong ngực thật chặt, "Cám ơn bác sĩ, tôi đi về, đại đội trưởng của chúng tôi đang chờ đấy."
"Aizz" bác sĩ lôi kéo chiến sĩ nói: "Cậu nên kuyên bảo đại đội trưởng của các cậu, không có chuyện gì thì xuống đây đi, trái tim của anh ta không thích hợp ở tiền tuyến thời gian dài.
Trái tim? Nhiều năm qua được rèn luyện, Hạ Sơ phản xạ có điều kiện, nghe hai chữ trái tim liền cực kỳ chú ý, không khỏi quay đầu lại nhìn hai người nói chuyện cách đó không xa.
Chiến sĩ trẻ than thở, "Nói rách cả mồm cũng vô dụng."
"Cưỡng chế kéo anh ta trở lại, không phải đều làm binh sao, sao dài dòng thế?"
"Kéo? Đại đội trưởng là tổ tông, trừ phi chúng tôi không muốn sống, muốn xuống nước cho cá ăn mất." Chiến sĩ trẻ nửa đùa, có thể là có thuốc nơi tay, tâm tình của anh cũng không quá khẩn trương.
Hạ Sơ nghiêng đầu nhìn hồi lâu, mới nhận ra, anh chính là vị chiến sĩ từng gặp trong phòng bệnh của Điền Dũng, Tiêu Tiêu Tiếu cái gì? Hạ Sơ rất hưng phấn, rất kích động. Tiếu cái gì đều không quan trọng, quan trọng là cô thật đến chỗ ở của đại đội đặc chủng, thật rất gần rất gần Lương Mục Trạch.
"Bác sĩ Hạ? Sao ngài ở đây?"
Tiếu Đằng bước một bước dài vọt tới trước mặt Hạ Sơ, Hạ Sơ đang cao hứng bị sợ giật mình.
"Chào anh." Hạ Sơ khẩn trương, thật khẩn trương, không biết nên nói gì.
"Bác sĩ Hạ, không phải ngài bị thương sao? Lành rồi?" Tiếu Đằng hưng phấn nhưng lại nghi ngờ cúi đầu nhìn chân của Hạ Sơ.
"Đã tốt hơn, không sao." Hạ Sơ muốn hoạt động hoạt động chân phải, nhưng phát hiện bị cặp ủng cao su cồng kềnh trên chân che chặt quá, cái gì cũng nhìn không ra.
"Gặp ngài thật tốt quá, chúng tôi ở trên đê phía trước, nếu như không phải gặp nước lũ, nhất định để ngài đi lên xem một chút, doanh trưởng của chúng tôi cũng ở đây."
Ánh mắt Hạ Sơ sáng lên, "Lương Mục Trạch cũng ở đây? Anh như thế nào?"
"Rất tốt, ha ha." Tiếu Đằng xoa đầu cười khúc khích, nghĩ thầm trở về kể chuyện gặp bác sĩ Hạ với doanh trưởng, có thể coi là một công nhỏ hay không?
Hạ Sơ hưng phấn, nhưng không có quên hộp thuốc Tiếu Đằng cầm thật chặt trong tay, Nitroglycerin, thuốc này là trị liệu bệnh ở động mạch vành. Mới vừa nghe được anh ta nói đại đội trưởng, chẳng lẽ là Đổng đại đội trưởng phát bệnh tim?
"Đại đội trưởng phát bệnh tim?"
Nói tới chỗ này, nụ cười của Tiếu Đằng biến mất, than thở: "Đúng vậy, bảo anh ấy trở về thì không nghe, Lý Chính Ủy cũng thua, doanh trưởng chúng tôi còn bị anh ấy chửi mắng đấy."
"Hiện tại anh ấy không thể kích động, mọi người phải thuận theo, ngộ nhỡ trở xấu thì làm thế nào?"
Tiếu Đằng sốt ruột, cau mày nói: "Không dám chọc giận anh ấy, đều thuận theo cả, nhưng thuốc không đủ, thuốc này phải đợi hai ngày mới có, gấp chết tôi, thiếu chút nữa là toi, thôi không nói nhiều với bác sĩ Hạ nữa, tôi phải mau trở về."
Hạ Sơ gật đầu, "Uh."
Nhìn bóng dáng Tiếu Đằng từ từ đi xa, đầu óc Hạ Sơ vận chuyển với tốc độ nhanh như máy vi tính, cô tính toán cân nhắc. Cuối cùng, cảm tính chiến thắng lý tính, Hạ Sơ cắn răng, nắm chặt quả đấm kêu: "Tiếu Đằng, anh chờ tôi chút."
Tiếu Đằng nhìn bóng lưng chạy như bay của Hạ Sơ, đầy