Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.

n thừa nhận, nhưng cô thật sự hơi lo lắng cho Lương Mục Trạch. Cho dù anh lợi hại cỡ nào, nhưng nước lũ không có mắt, không phải một đòn ném qua vai hoặc một viên đạn là có thể giải quyết. Anh có nhảy vào trong nước lũ chặn vỡ đê giống như trên TV hay diễn không? Nhất định cũng phải khiêng bao tải chạy chuyền, tặng thuyền phao cho nạn dân còn mình thì ngâm mình trong lũ lụt.
Vương Nghiên múc ra hai chén canh gừng, đi ra phòng bếp thì nhìn thấy Hạ Sơ ngồi ở trên ghế sa lon đang nhìn chằm chằm cửa sổ mất hồn, không nhịn được cười cười, đi qua, cầm chén đưa tới trước mặt cô, nhưng Hạ Sơ vẫn đang ngẩn người.
"Hạ Sơ?"
Hạ Sơ bị gọi nên giật mình, nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn thấy nụ cười trên mặt Vương Nghiên, trong nụ cười kia viết cái gì? Là mập mờ! ! !
"Uống canh rồi về nghỉ ngơi sớm đi, ngàn vạn đừng cảm lạnh rồi."
"Cám ơn chị dâu." Hạ Sơ nhận lấy chén canh, một dòng gừng cay xông vào mũi.
"Nên rộng lòng, làm người thân của quân nhân, không mở rộng lòng sẽ không sống được."
"Phụt ~~ khụ khụ. . . . . ."
"Chuyện gì xảy ra?" Vương Nghiên vội vàng tới giúp cô vỗ lưng thuận hơi.
Canh gừng thật tốt, lại bị Hạ Sơ phun ra, cả cổ họng bị sặc, luôn ho không ngừng, nhưng lại không dám ho lớn, con trai bảo bối của họ còn đang ngủ trong nhà. Hạ Sơ che miệng, muốn nhịn ho khan xuống. Hạ Sơ ủ rũ phát hiện, gần đây hình như thường bị sặc, càng ủ rũ hơn là cô phát hiện tất cả mọi người cho rằng cô và Lương Mục Trạch có cái gì, cô thật sự không thể tiếp tục ở lại nữa rồi, thời gian lâu dài nhất định sẽ không ai thèm lấy đấy! !
Hạ Sơ bắt đầu có chút không thích ứng những ngày không có bóng dáng Lương Mục Trạch, mặc dù anh nói rất ít, thời gian mỗi ngày gặp mặt cũng rất ngắn, nhưng sự hiện diện của anh giống như việc cô phải đi học trong một tháng, bất chợt nghỉ học khiến cô rất không thích ứng.
Không biết bọn họ đi đến chỗ nào, cô chỉ có thể mỗi ngày nhìn chằm chằm tin tức trên TV. Chỗ nào lại vỡ rồi, hoặc là nơi nào lại phát hiện nạn dân. Trước ống kính lóe bóng dáng của quân giải phóng, khiêng bao tải tới tới lui lui, mỗi lần nhìn thấy thì Hạ Sơ liền hận không thể dính cả khuôn mặt vào trên ti vi, cô muốn từ trong đó nhìn thấy bóng dáng của Lương Mục Trạch. Cô còn thời thời khắc khắc chú ý sự biến hóa của khí trời, lúc nào thì tạnh mưa? Lúc nào thì mưa nhỏ? Ngày nào sẽ là trời trong? Ngày nào sẽ là trời mưa?
Mỗi ngày Tiểu Lưu vẫn đưa cơm cho cô, anh là một trong những quân nhân ở lại đại đội để trực. Mỗi lần anh tới đây, Hạ Sơ đều lôi kéo anh hỏi lung tung này kia, có tin tức chống lũ ở tiền tuyến hay không? Chống lũ như thế nào? Có nói khi nào trở lại không?
Tiểu Lưu luôn tỏ vẻ bị thương nhưng không giúp được gì: "Bác sĩ Hạ, chúng tôi cũng chỉ biết mấy tin trên TV đưa, cấp trên không nói cho chúng tôi biết tin tức nội bộ."
Cứ như vậy, chờ từng ngày từng ngày, nhìn từng ngày từng ngày. Chợt có một ngày, cô phát hiện chân của mình đã tốt hơn, tấm cố định đã bỏ ra, đi bộ cũng không đau. Lúc này, Lương Mục Trạch đã đi ba tuần lễ rồi. Còn đang chống lũ, không có một chút tin tức.
Tiểu Lưu nói, doanh trưởng đã phân phó, đợi chân của cô lành thì đưa cô về thành G. Hiện tại, Hạ Sơ đã không có bất kỳ lý do ở lại, nhưng cô cư nhiên rất không nỡ.
Có phải nếu như đi, giữa cô và Lương Mục Trạch sẽ không có gì dây dưa? Từ đó anh làm đặc chủng quân nhân ổ phòng tuyến thứ nhất của quốc gia, còn cô làm quân y cứu sống quân nhân ở phía sau, liên kết giữa bọn họ chỉ có một căn nhà. Nhưng đã không còn cơ hội cho bọn họ sống chung lâu ngày nữa.
Hạ Sơ không hiểu mình bị gì, rời đi không tốt sao? Tại sao lại không nỡ, thậm chí còn khổ sở?






Đồ đạc của Hạ Sơ không nhiều lắm, thu thập sơ một chút, ôm Nhị Miêu rời khỏi nhà của Lương Mục Trạch. Trước khi đi, cô dừng chân ở trong phòng khách, nhìn gian phòng đơn giản, cô nghĩ, có thể đời này sẽ không có cơ hội ở chỗ này lần thứ hai nữa.
Nhị Miêu không khỏi an tĩnh, giống như biết tâm tình cô không tốt, vẫn dùng đầu nhỏ của mình cọ vào cổ của cô, cảm giác ngứa ngứa nhưng Hạ Sơ lại không cười nổi.
Cửa chính của đại đội đặc chủng dần dần biến mất khỏi tầm mắt, chiếc xe Cheetah SUV càng lúc càng xa đường núi quanh co. Mưa đã tạnh, sau cơn mưa không khí rất mát mẻ, trên cây cối ven đường còn có giọt nước đọng, bầu trời sau khi gột rửa có màu xanh biển sạch sẽ, đám mây màu trắng không che được mặt trời nhiều ngày không thấy. Dưới ánh mặt trời, vạn vật lóe ánh sáng sau khi được nước tẩy rửa. Nhưng tất cả, cũng không thể tạo thành lực hút đối với Hạ Sơ. Cô đang suy nghĩ, mưa đã tạnh, vì sao bọn họ vẫn chưa trở lại?
Cô thậm chí muốn gặp may, không chừng trên đường trở về có thể gặp được Lương Mục Trạch chống lũ thắng lợi trở về, cô chỉ muốn gặp anh một lần, dù không nói lời nào cũng tốt, chỉ cần thấy anh khỏe mạnh cô liền an tâm. Anh đồng ý mẹ chăm sóc mình thật tốt, trả lễ lại cô cũng nên chăm sóc anh thật tốt mới phải.
Nhưng, tất cả đều chỉ là muốn.
Hạ Sơ chán nản ngồi ở tr


Polly po-cket