XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

Hạ Sơ có chút thoải mái.
Cha, việc này cũng không phải con nói người khác biết, lời con là con gái của cha là do cha tự nói người khác biết. Bác Từ chăm sóc con cũng không phải do con cầu xin, cha nói con là con gái của cha nên người ta mới chăm sóc con đó, không liên quan gì tới con à! ! !
Hạ Sơ vừa theo bệnh viện rời khỏi đại đội đặc chủng, Lương Mục Trạch lại đánh một phần báo cáo. Bây giờ anh lẽ thẳng khí hùng. Nhưng vẫn bị Đổng đại đội trưởng đuổi ra khỏi cửa. Anh nói: "Cậu rãnh lắm phải không, chạy 20 cây số cho lão tử! ! ! Trừ phi tôi nhìn thấy báo cáo của Hạ Sơ, nếu không đời sau cũng đừng hòng tôi duyệt cho cậu. Cút mau lên."
Việc này làm cho Lương Mục Trạch rất tức giận. Xem cửa phòng làm việc của đại đội trưởng như trái pháo để ném, vung tay lên đóng cửa rung trời.
Cuộc sống "ở riêng hai nơi" của Hạ Sơ và Lương Mục Trạch bắt đầu. Mỗi ngày Lương Mục Trạch đều gọi điện thoại cho Hạ Sơ, nghe thanh âm của cô truyền qua nội tâm, ấm áp mềm mại, khiến anh hết sức hoài niệm thời khắc cô ở trong lòng anh.
Nghe cô nói Nhị Miêu như thế nào như thế nào, nghe cô kể tin đồn thú vị ở bệnh viện. Nghe cô nói nhỏ "Em nhớ anh" trước khi cúp điện thoại. Lúc đó anh sẽ mỉm cười, dịu dàng nói, anh cũng thế.
Hạ Sơ cũng có ý khiến anh tự nói ra trước, nhưng phát hiện người đàn ông này cực kỳ cố chấp. Tánh bướng bỉnh của cô cũng nổi lên. Có một lần gọi điện thoại, trước khi cúp, Hạ Sơ không có nói "Em nhớ anh" như bình thường.
Sau khi cúp 1 giây, Lương Mục Trạch gọi lại cô. Hạ Sơ ở bên điện thoại này cười hả hê, đặt điện thoại vào bên tai, cố ý làm bộ như không có chuyện gì xảy ra nói: "Còn có chuyện à?"
"Có phải em nói thiếu cái gì không?" Thanh âm của Lương Mục Trạch vẫn trầm thấp tỉnh táo, không nóng không vội.
"Nói thiếu cái gì?"
"Hạ Sơ."
"Nghe rồi, còn có chuyện à? Không có việc gì em cúp, Nhị Miêu còn phải tắm đó, đã cọ bên chân em nãy giờ, hay anh nói với nó mấy câu đi?"
"Nó biết nói sao?"
"Biết chứ, meo meo đó, hơn nữa còn meo meo vô cùng dễ nghe đấy."
"Không dễ nghe như em meo meo, Đại Miêu Miêu." Lương Mục Trạch hạ thấp giọng. Lúc anh đè thấp thanh âm, như có cám dỗ nồng đậm, trêu chọc trái tim của Hạ Sơ đập thình thịch.
"Anh meo meo cũng không tệ, Lão Miêu Miêu."
"Còn có thể nói cái gì?"
"Anh muốn nghe cái gì?"
"Hay nói" thanh âm dừng lại, thời gian ngừng thật dài, Hạ Sơ chờ đến hoa sắp héo rồi, anh mới nói: "Em nhớ anh?"
Câu em nhớ anh, đúng như Hạ Sơ mong muốn truyền vào trong lỗ tai (#Ami: vì trong tiếng Trung luôn là ta nhớ ngươi, nên Hạ Sơ cũng nghe thành anh nhớ em), trái tim của cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trầm thấp có từ tính, bao hàm thâm tình nồng đậm, từng chữ từng câu làm như khắc vào trong lòng cô. "Hả? Có không?"
"Anh. . . . Có thể nghe một lần nữa không?"
"Hôm nay sắc trời đã tối, muốn nghe ngày mai xin sớm."
Vừa rồi còn thâm tình muốn chết, một giây kế tiếp đã chạy mất dạng. Hạ Sơ bĩu môi cúp điện thoại, nhưng trong lòng vui lắm, cũng cực kỳ dịu dàng với Nhị Miêu. Giống như nói "Anh nhớ em" là không phải Lương Mục Trạch, mà là nó.
Phía nam thành G, cho dù đến mùa đông cũng không lạnh lắm. Đã tháng 12, nhiệt độ vẫn trên 15 độ. Không giống thành N, tháng 12 vừa gió vừa lạnh. Chính là nhiệt độ không lạnh không nóng như vậy, khiến Hạ Sơ cơ hồ sắp quên sinh nhật của mình. Đầu tháng 12, là sinh nhật của cô.
Rất nhiều người cho rằng, Hạ Sơ sanh ra ở đầu mùa hè, tên của cô quá dễ gạt người khác. Đặt tên là Sơ, là bởi vì sanh ra ở đầu mùa đông, mà không phải đầu mùa hè.
Ngày sinh nhật, Hạ Sơ tan việc từ sớm. Mới vừa đi ra cửa chính bệnh viện, đã nhìn thấy chiếc xe thể thao cô quen thuộc. Tính toán ra, hình như đã hơn nửa tháng cô chưa gặp Bùi Du rồi, từ đại đội đặc chủng trở về thì chưa từng gặp.
Bùi Du xuống xe, cười khanh khách đi tới trước mặt Hạ Sơ. Mặc dù là vẻ mặt tươi cười, nhưng Hạ Sơ tỉ mỉ vẫn có thể nhìn ra sự mệt mỏi trên mặt anh và vẻ lực bất tòng tâm trong mắt. Anh cười nói với Hạ Sơ: "Sinh nhật vui vẻ."
"Cám ơn."
"Tới gấp, không có chuẩn bị quà tặng cho em, mời em ăn cơm để bồi thường được không?"
Hạ Sơ lắc đầu, "Thật ngại, tôi đã có hẹn rồi." Mặc dù bộ dáng của anh khiến Hạ Sơ không nhẫn tâm cự tuyệt, nhưng bây giờ không phải là thời điểm mềm lòng, có một số việc không thể nào chính là không thể nào, nếu không thể nào thì không cần [hát triển tiếp, Hạ Sơ làm người trong cuộc, cần ra mặt ngăn cản.
"Cùng bạn trai sao?"
Hạ Sơ không biết Bùi Du làm sao biết cô có bạn trai, luôn cảm thấy mình ở trước mặt anh chính là một tờ giấy trắng, tất cả mọi chuyện của cô anh đều biết. Cảm giác không chỗ nào che giấu này thật không tốt. "Không phải, bạn tốt."
"Không thể dời sao?" thanh âm Bùi Du rất vô lực, ánh mắt ảm đạm, không rực rỡ ánh sáng như đã từng nhìn thấy.
"Thật xin lỗi, Bùi Du, đúng như lời anh nói, tôi có bạn trai." Hạ Sơ ngừng lại, không nói tiếp nữa. Anh không có nói rõ cái gì, cô cũng không cần làm rõ.
"Anh hiểu. Vậy. . . ." Bùi Du hít sâu nói: "Anh không đưa em về nhà, sinh nhật v