Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1572 lượt.

ên biết tôi đã có bạn trai, chúng ta đừng liên lạc nữa tốt hơn." Cô mới không ngu ngốc m tin tưởng, anh chỉ đơn thuần bởi vì thích cô mà tìm người theo dõi cô. "Hẹn gặp lại."
Hạ Sơ tăng nhanh bước chân về nhà, đón gió thở ra một hơi. Khó trách Lương Mục Trạch không muốn cô tiếp xúc với Bùi Du, mặc dù không rõ nguyên nhân cụ thể lắm, nhưng khẳng định không đơn giản.
Hạ Sơ mang tâm sự đầy bụng về đến nhà, làm trễ nãi Lan Tử Ngọc nấu ăn, bị chăm chọc một hồi cũng không phản bác, cả y phục cũng không thay, mà ôm Nhị Miêu ngồi trên ghế sa lon. Mắt to trừng mắt nhỏ với Nhị Miêu.
"Em có nhìn ra chị đang nghĩ gì không?"
"Meo meo ~"
"Nếu em nhìn ra thì chị liền dẫn em đi gặp Lương Mục Trạch."
"Meo meo ô ~" Nhị Miêu giơ giơ móng vuốt nhỏ, Hạ Sơ còn tưởng rằng sắc tâm của nó lại tái phát, đang chuẩn bị nghiêm nghị cảnh cáo nó, thì cái ót bị vỗ một cái.
"Ai u! Mẹ, sao mẹ lại đánh đầu con?"
"Sao con không biết xấu hổ như thế!" Lan Tử Ngọc lườm cô một cái.
"Còn không phải là bởi vì mẹ à, không phải mẹ cho con ở đây sao. Nếu không cũng sẽ không có những chuyện này." Cô không có gạt mẹ mình, ngày đầu tiên gặp mặt đã thẳng thắn tất cả để được khoan hồng
"Chớ đẩy hết mọi chuyện lên người mẹ, không phải mẹ sợ con chịu uất ức sao, con và Lương Mục Trạch phát triển thế nào mẹ không biết gì cả, còn hại mẹ viết kiểm tra." Lan Tử Ngọc dùng ánh mắt hung hăng khoét Hạ Sơ.
Hạ Sơ biết điều không nói gì nữa, họa là từ miệng mà ra, nói nhiều càng sai.
Lan Tử Ngọc xoay người trở về phòng bếp, miệng dặn dò: "Mau thay quần áo, rửa tay chuẩn bị ăn cơm, gọi điện thoại cho ba con, nhắc ông ấy đừng quên uống thuốc hạ huyết áp, đừng ngủ quá muộn."
Hạ Sơ lật người nằm trên ghế sa lon, đưa tay lấy điện thoại nhà trên bàn, bấm một chuỗi số gọi ra. Sau khi điện thoại được nghe, Hạ Sơ dựa theo phân phó của Lan Tử Ngọc, thuật lại đủ những lời dặn dò.
"Được rồi, lãnh đạo còn có chỉ điểm gì?"
"Khi nào mẹ con trở lại?" Hạ Sơ lướt qua lưng ghế sofa nhìn nhìn bóng dáng mẹ đang bận rộn trong phòng bếp, cực kỳ không muốn. "Không bằng, đừng cho mẹ con về."
"Con dám!"
Thanh âm của Hạ tướng quân lập tức cao gấp hai lần, hận không thể hét vỡ màng nhĩ của Hạ Sơ. Hạ Sơ vội vàng trấn an: "Con chỉ tùy tiện nói thế thôi, ngài cũng tùy tiện nghe một lát là được, ngàn vạn đừng để trong lòng."
"Mấy lời nói với con lần trước, còn nhớ không?"
Hạ Sơ bĩu môi, vẻ mặt đưa đám, ừ một tiếng.
"Chuyển đạt chưa?"
Hạ Sơ không có lên tiếng, tiếp tục lắc đầu. Buồn cười, cô dám nói rõ không có sao?
Bên kia giống như đoán được, lập tức tiếp thêm một câu, "Nói cho con biết Hạ Sơ, đừng tính toán với ba, gần đây ba bận rộn không để ý tới, chờ năm này nữa, xem ba dọn dẹp cậu ta thế nào."
"Ha ha, ngài thật biết nói đùa, ha ha." Hạ Sơ hắng giọng giả cười, may mắn là cách điện thoại, bằng không cô có thể khóc lên.
Hạ tướng quân ở bên đầu điện thoại kia hừ lạnh, "Buồn cười sao?"
"Không."
"Ừ, vậy cúp trước đi, ba bên này còn có việc. Còn nữa, bảo mẹ con mau chóng trở về."
Lan Tử Ngọc bưng món ăn đã làm xong ra khỏi phòng bếp, thì nhìn thấy Hạ Sơ ngồi phịch trên ghế sa lon giống như bị hút mất linh hồn, ánh mắt ngốc trệ. "Nghĩ gì thế? Thay quần áo giúp một tay."
"Dạ." Hạ Sơ lui ra khỏi ghế sa lon, cúi gằm đầu đi về phòng ngủ.
"Ba con nói cái gì?"
Hạ Sơ rúc vào trên ván cửa, không có sức sống, lưu manh nói: "Bảo mẹ mau chóng trở vệ, Hạ tướng quân không có mẹ thì không thể tự lo liệu cuộc sống, nhớ mẹ quá chừng."
Lan Tử Ngọc lườm cô một cái, Hạ Sơ híp mắt giả cười rồi đóng cửa phòng.
Giống như năm trước, chỉ có Hạ Sơ và Lan Tử Ngọc trải qua giao thừa, không đúng, năm nay có thêm một con mèo. Hạ Sơ đặc xá Nhị Miêu, thả không ít đồ tốt vào trong dĩa nhỏ của nó, nhưng Nhị Miêu hoàn toàn không lĩnh tình, giật mình nhảy lên bàn ăn, vừa ngồi xếp bằng vừa nhìn chằm chằm thức ăn và thịt cá đầy bàn, không ngừng dùng đầu lưới liếm miệng, dùng mắt mèo cực kỳ đáng thương vừa hấp dẫn nhìn chút Hạ Sơ, lại nhìn thức ăn kêu meo meo.
"Con nuôi mèo thành cái dạng gì thế này? Về sau con có con rồi, không biết còn ra gì nữa."
Hạ Sơ liếc nhìn Nhị Miêu một cái, gắp một cọng cải đưa đến trước mặt nó, kết quả Nhị Miêu liếc cô một cái nhảy xuống bàn.
"Mèo này đần lắm, chiêu này trăm thử không chán." Hạ Sơ dương dương hả hê nói.
Lễ mừng năm mới ở phương nam, không vui mừng hớn hở đốt pháo như phương bắc, huống chi cuộc sống hiện thời đề cao tài nghệ, lễ mừng năm mới cũng càng ngày càng không có không khí. Hạ Sơ luôn nhớ khi còn bé, nã pháo trúc với bọn nhỏ cùng khu, đốt ra rất nhiều lỗ trên quần áo cũng không để ý chút nào, thu tiền mừng tuổi thu đến mỏi tay. Đó là một đoạn kỷ niệm làm người ta khó quên.
Đại đội đặc chủng có một truyền thống, những người lãnh đạo sẽ thay phiên đứng nghiêm trong đêm trừ tịch, để các chiến sĩ nghỉ ngơi thật tốt. Truyền thống này vẫn kéo dài từ khi đại đội đặc chủng thành lập tới nay, được nhiều quân khu rối rít noi theo.
Mồng một sáng đầu năm, Lương Mục Trạch mới vừa nghỉ việc,


Polly po-cket