Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.

trên đường trở về phòng làm việc thì đi ngang qua phòng đại đội trưởng, cửa khép, Lương Mục Trạch cẩu thả liếc mắt nhìn vào bên trong, ngay sau đó một câu nói truyền vào lỗ tai anh.
"Chuyện này hơi phiền toái, tiếp tục như vậy Hạ Sơ có thể bị nguy hiểm hay không?"
Lương Mục Trạch thu hồi lại bước chân vừa bước ra. Anh nghe thấy tên Hạ Sơ, tuyệt đối không nghe lầm. Hạ Sơ, nguy hiểm? Không băn khoăn đẩy cánh cửa khép hờ ra. Trong phòng làm việc trừ Đổng Chí Cương, còn có một người đàn ông khác mặc cảnh phục, đeo quân hàm cảnh sát - cảnh đốc cấp một, câu nói vừa rồi là anh ta nói.
Đổng Chí Cương kinh ngạc nhìn sắc mặt không phải rất tốt của Lương Mục Trạch, sửng sốt một lát, mới giới thiệu: "Vị này là chủ nhiệm Triệu ở cục cảnh sát thành phố, đây là Trung Đội Trưởng của chúng ta, Lương Mục Trạch."
Chủ nhiệm Triệu cười cười, đưa tay phải ra nói: "Xin chào, trung đội Lương."
Lương Mục Trạch tìm tòi nghiên cứu nhìn người trước mắt, cầm tay phải của anh ta, "Chào chủ nhiệm Triệu."
"Đại đội trưởng, tôi không quấy rầy nữa, sẽ liên lạc lại." Chủ nhiệm Triệu xem ra hơn 40 tuổi, tao nhã lịch sự. Đứng chung một chỗ với Đổng đại đội trưởng, thật như trắng với đen.
"Đợi đã, lão Triệu, giữ liên lạc, tôi tiễn anh." Chủ nhiệm Triệu rất biết nhìn mặt mà nói chuyện, vội vàng ngăn trở nói tiếp: "Không cần không cần, hai người tán gẫu, tôi đi về trước. Tạm biệt Trung Đội Trưởng Lương."
"Đi thong thả." Ở trong đợt cất nhắc lần đầu tiên vào năm ngoái, Lương Mục Trạch đã chính thức tấn thăng làm Trung tá, vẫn ở đại đội đặc chủng, được đề bạt làm Trung Đội Trưởng. Trung tá trẻ tuổi mới 29.
Đổng Chí Cương và Lương Mục Trạch đưa chủ nhiệm Triệu ra cửa, Lương Mục Trạch liền đi thẳng vào vấn đề. "Anh ta nói có ý gì?"
Đổng Chí Cương đi trở về đến trước bàn làm việc, trầm tư một hồi, giống như cân nhắc cái gì. "Vốn không muốn nói cho cậu biết, nhưng bị cậu nghe rồi thì tôi không giấu cậu nữa. Có người theo dõi Hạ Sơ."
Lương Mục Trạch đấm một quyền trên bàn làm việc, cái bàn bằng gỗ không chịu nổi áp lực ken két một tiếng. Trong mắt của anh lóe lửa giận rõ ràng, thanh âm lạnh lẽo: "Tại sao không nói với tôi?"
"Cậu xem cậu xem, tại sao không nói với cậu? Không tỉnh táo chút nào cả, tôi làm sao nói?" Đổng Chí Cương đề cao thanh âm, đầu ngón tay hận không thể đâm vào ót của Lương Mục Trạch.
Hai quả đấm rũ xuống hai bên của Lương Mục Trạch càng nắm càng chặt, hung hăng khạc ra hai chữ, làm như muốn chặt anh ta làm trăm mảnh. "Bùi Du."
"Xin cậu bớt giận trước, cảnh sát đã phái người bảo vệ Hạ Sơ an toàn suốt, cậu yên tâm. . . ."
"Anh bảo tôi làm sao yên tâm?" Lương Mục Trạch gầm thét, thanh âm như hận không thể truyền khắp tầng lầu.
Đổng Chí Cương dữ tợn nghiêm mặt, chống nạnh, dùng thanh âm cao hơn hô: "Rống cái gì rống? Cậu nghĩ tôi không lo lắng sao? Không thể đánh rắn động cỏ, tôi có biện pháp gì chứ?"
Lương Mục Trạch không tiếp lời, tiếng thở nặng nề quanh quẩn ở trong không khí. Đối với Bùi Du, anh đã sớm hận thấu xương, nhưng bởi vì mặc quân trang nên chỉ có thể án binh bất động chờ thời cơ. Hiện tại cả Hạ Sơ cũng bị liên lụy vào, anh thật hận không thể xé Bùi Du thành mảnh vụn.
Đổng Chí Cương biết bây giờ tâm tình Lương Mục Trạch cực kỳ không tốt, trấn an anh nói. "Xin cậu bớt giận trước, đi về nghỉ một lát."
"Hạ Sơ không thể ở lại thành G nữa." Lương Mục Trạch bình tĩnh một lát, trầm giọng nói.
"Vậy làm sao? Đưa về thành N? Làm sao bàn giao với Phó Tư Lệnh Hạ?"
"Có thể lừa gạt thì lừa gạt, không được thì nói thật, dù sao không thể để cho Hạ Sơ tiếp tục ở lại" nói xong nhìn về phía Đổng đại đội trưởng, "Tôi muốn nghỉ phép."
Đổng Chí Cương nắm ly nước trên bàn lên ném về phía Lương Mục Trạch, ly nước sượt qua đồng phục của anh, "xoảng" vỡ nát trên mặt đất. "Hiện tại là lúc nào? Lễ mừng năm mới phải chuẩn bị chiến đấu! Nghỉ phép? Dám nói lại một lần nữa cho lão tử nghe không?" Đổng Chí Cương tức giận đi tới đi lui trong phòng làm việc, lại chỉ vào Lương Mục Trạch nói: "Một ngày cũng không được. Tôi biết rõ cậu lo lắng cho Hạ Sơ, sự tỉnh táo nhiệt tình bình thường của cậu đâu rồi? Có thể động não hay không?"
Lương Mục Trạch không phản bác, cũng không nói tiếp, im lặng không lên tiếng.
"Như vậy đi" Đổng Chí Cương nói: "Chờ qua tháng giêng, cho cậu hai ngày nghỉ đưa Hạ Sơ trở về, một tháng này. . . . Ai. . . ." Anh cũng lo lắng cho Hạ Sơ, cũng không biết như thế nào cho phải. Mặc dù có cảnh sát theo dõi, nhưng không biết Bùi Du có dụng ý như thế nào, ngộ nhỡ không tốt, mấy cảnh sát mặc thường phục cũng thùng rỗng kêu to.
"Không bằng " Lương Mục Trạch nhìn bầu trời âm trầm ngoài cửa sổ, làm như trưng cầu ý kiến nói: "Điều tạm Hạ Sơ đến đại đội đặc chủng, đây là phương pháp an toàn nhất."
Đổng đại đội trưởng nghe Lương Mục Trạch nói, sắc mặt vừa dịu xuống lại dữ tợn lên, thở phì phò nhìn chằm chằm anh, nhưng ngoài dự đoán lại không có mở miệng phản bác, ngược lại không ngờ gật đầu khen ngợi đây là một phương pháp tốt. "Hai ngày nữa tôi sẽ nói với viện trưởng bọn họ,