Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
y, cô dẫn Lan Tử Ngọc đi lòng vòng các khu ở thành G, chụp hình, nếm thử vài món ăn, thời gian ba ngày ào ào chảy qua như nước. Lúc trước luôn mong ngày nghỉ cô đơn trôi qua nhanh. Nhưng hôm nay, thời gian tốt đẹp lại qua cực nhanh.
Đến ngày Lan Tử Ngọc đi, Hạ Sơ không dám khóc, sợ mẹ lo lắng, cười hì hì ôm bả vai của bà nói giỡn: "Nếu như không phải bởi vì đồng chí lãnh đạo không thể rời bỏ mẹ, con sẽ không để mẹ đi đâu."
"Ở thành G thế này được không? Vừa chịu khổ, vừa chịu tội, đặc quyền cũng mất, có muốn trở về không?" Lan Tử Ngọc lau nước mắt nói.
"Mẹ đừng như vậy, mới nửa năm, trước sau vẹn toàn, tối thiểu đủ một năm mới có thể đ. Con sẽ chăm sóc cho mình thật tốt."
Lan Tử Ngọc than thở, không nói gì nữa, nhận lấy hành lý lên máy bay.
Máy bay vừa mới bắt đầu trợt đi, Hạ Sơ liền khóc lên. Lúc chia tay luôn có quá nhiều điều không nỡ, luôn rất khổ sở rất đau buồn.
Sau mùng 7 tết, Hạ Sơ trở lại bệnh viện, chuyện thứ nhất chính là bị chủ nhiệm gọi lên phòng làm việc.
"Điều tạm? Đi đâu"
"Đại đội đặc chủng."
Có phải ý của Lương Mục Trạch hay không? Phải không? Không thể nào, anh không có bản lãnh lớn có thể điều cô từ bệnh viện quân khu đến đại đội đặc chủng. . . . . .
"Chủ nhiệm, tôi có thể hỏi, tại sao muốn điều tạm?"
"Tiểu Hạ!" chủ nhiệm than thở: "Cô phải biết, đại đội đặc chủng này trực thuộc quân khu, nhưng đặc chủng chính là đặc biệt, đặc quyền, bọn họ muốn người không cần lý do, đã gọi đúng tên cô đi qua, điều kiện nơi đó mặc dù không hơn bệnh viện chúng ta, nhưng quân nhân phải phục tùng an bài của tổ chức. Huống chi, bạn trai của cô không phải cũng ở đại đội đặc chủng sao? Bình thường xa nhiều gặp ít, đây là cơ hội thật tốt đó."
"Vậy phải đi bao lâu?"
"Không rõ lắm, phải xem bên kia nói thế nào."
Hạ Sơ rũ bả vai đi trở về phòng làm việc, cảm thấy chuyện này không đơn giản, tại sao phải điều tạm? Chưa từng nghe nói đại đội đặc chủng điều bác sĩ đến tạm, hơn nữa nhiều bác sĩ như thế tại sao cố tình mượn cô?
"Hi, nói là tổ chức an bài, ai biết có phải là ý của cô ta hay không, người ta có quyền thế, bạn trai là quân nhân đặc chủng mà, gấp gáp gặp mặt như vậy, trực tiếp kết hôn cho rồi! Thật mất mặt."
"Cô nhỏ giọng một chút, ngộ nhỡ bị cô ấy nghe."
"Nghe thì sao, chính là muốn cho cô ta nghe, có cái gì chứ? Thôi đi, tôi đã nói rồi, cô ta có thể làm gì?"
Hạ Sơ giựt giựt mí mắt, đẩy cửa đi vào, trong phòng làm việc nháy mắt không còn tiếng động. Hạ Sơ đi trở về chỗ ngồi của mình bắt đầu thu dọn đồ đạc. Lâm Hân nghiêng mắt nhìn cô một cái, lại nghiêng mắt nhìn một cái, rồi thêm hai ba cái không dứt.
"Có chuyện gì sao?" Hạ Sơ dừng lại động tác tay, nhìn chằm chằm Lâm Hân nói.
Lâm Hân lắc đầu, mắt nhìn nơi khác, "Không có."
Hạ Sơ không muốn so đo với cô ta, tiếp tục thu dọn đồ đạc. Lãnh đạo nói, hôm nay phải đi qua, đại đội có xe tới đón, cô còn chưa thu thập hành lý, còn phải về nhà dọn dẹp hành lý, còn phải mang theo Nhị Miêu, mang theo thức ăn mèo, lá trà, sách, máy vi tính rất nhiều đồ, còn phải thông báo cho Mễ Cốc một tiếng, tránh cho cô ấy đến nhà ăn cơm lại ăn phải "canh đóng cửa". Đang êm đẹp tự nhiên điều đi, cuộc sống rối loạn hết rồi.
Dọn dẹp sạch sẽ hết đồ trên bàn, Hạ Sơ cởi áo khoác trắng mặc quân trang vào, đi tới cửa vẫn cảm thấy hơi uất ức, lại quẹo về đi tới bên cạnh Lâm Hân, cười như không cười nói: "Hâm mộ tôi thì cô cứ nói rõ, tôi sẽ không để ý, ghen tỵ cũng có thể nói rõ, tôi cũng sẽ không để ý. Nhưng cô nói xấu sau lưng, tôi rất để ý. Cô đã không phục thế, đi tìm lãnh đạo nói đi, đổi thành cô là được." Tiếp, Hạ Sơ cố ý giật mình nói tiếp: "Ai nha, hình như không được, cô không có bạn trai ở đại đội đặc chủng, cũng không có quyền lợi và thế lực gì, không thể làm thế rồi."
Đại đội đặc chủng treo mảnh vải đỏ trên cửa chính, viết "Hoan nghênh bác sĩ Hạ đến hướng dẫn". Hạ Sơ nhìn mấy chữ này dở khóc dở cười, cô mà đến hướng dẫn cái gì, còn không phải do một câu nói của lãnh đạo đại đội họ, cô liền nhanh nhẹn vác túi một giây cũng không dám trễ nãi chạy tới, mà cả làm cái gì cũng không biết sao.
Xe trực tiếp đưa Hạ Sơ đến phòng y tế. Rất nhiều người đứng ở cửa, khiến Hạ Sơ ngu. Không đến nỗi chứ, treo mảnh vải đỏ là được rồi, còn có nhiều người đến xếp hàng hoan nghênh nữa sao.
Hạ Sơ từ trong xe đi xuống, vội vàng sửa sang lại quân trang trên người, đội nón vào, đứng nghiêm chào. "Lãnh đạo. . . . Đây là. . . ."
Đổng Chí Cương nhìn bộ dáng khẩn trương của cô, vội vàng an ủi: "Đừng để ý, cũng đừng khẩn trương, bọn họ đều tới tham gia náo nhiệt, tôi nói tới đón cháu, những người này như bôi dầu vào chân đều theo qua hết, là bộ đội trong núi hoang nên thích xem náo nhiệt, chỉ muốn tới đây ngó ngó đối tượng của tiểu tử họ Lương kia."
Hạ Sơ vùi đầu thật thấp, nhỏ giọng nói: "Lần trước kiểm tra sức khoẻ không phải đã gặp sao?"
"Chưa nói rõ, thích tham gia náo nhiệt. Ha ha." Đổng Chí Cương mặc kệ Hạ Sơ có ngượng ngùng không, nói lớn lên.
"Tiểu Hạ, chớ ngượng ngùng, nếu như về sau Lương Mục Trạch khi dễ cô, đại