Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

điều tạm Hạ Sơ tới đây."
Thần sắc của Lương Mục Trạch rốt cuộc có điều hóa giải, khóe mắt bay ra một nụ cười không dễ dàng phát giác.
Đổng Chí Cương ngồi xuống sau bàn làm việc, hai cánh tay ôm ngực, nhìn Lương Mục Trạch tuyên bố: "Đoàn nhảy dù đã sớm nói, muốn điều tạm một người tài từ chỗ chúng ta qua chỉ đạo cho họ, đã đề ra tên rồi, nhưng tôi vẫn đè ép không muốn thả người. . . ."
Mặt của Lương Mục Trạch trong nháy mắt tối mấy phần, anh biết, thiên hạ không có chuyện tốt như vậy! ! !
"Cậu trở về bàn giao rồi chuẩn bị qua đó, qua mùng bảy thì đến đoàn nhảy dù. Cho dù có nhiệm vụ khẩn cấp gì cũng phải về kịp, dù sao hai sư bộ cách nhau không xa."
"Lão Đổng, làm người phải thiện lương." Lương Mục Trạch cắn răng nghiến lợi phun ra mấy chữ này.
"Tôi thiện lương, đây là nghĩ cho cậu, tránh cho cậu bị Phó Tư Lệnh Hạ ném xuống dưới vách núi, suy nghĩ thật kỹ đi, tôi sẽ không hại cậu." Đổng Chí Cương đi tới trước mặt Lương Mục Trạch, vỗ vỗ bờ vai của anh, nghiêm túc gật đầu với anh một cái, "Tôi muốn đến thành G một chuyến, cậu đi không?"
"Không đi."
"Thôi vậy!" Tiếp đó lại cố ý chọc giận Lương Mục Trạch, "Mẹ của Hạ Sơ tới, phu nhân của lãnh đạo cũ, bước sang năm mới rồi tôi phải đến thăm một lát, nhân viên bảo vệ đâu? Chuẩn bị xe. Không được, còn chưa ăn cơm nữa, đi qua ăn chén sủi cảo." Nói xong, liếc Lương Mục Trạch một cái, vòng vo một vòng trước mặt anh mới đi ra khỏi cửa.
Lương Mục Trạch đạp cái bàn làm việc một cước, cái bàn bị đá ra một đoạn cự ly. "Đừng đạp đồ trong phòng tôi, đạp hư sẽ trừ tiền lương của cậu." Đổng đại đội trưởng đã đi xa vẫn không quên dặn dò một tiếng.






Chiếc Roger bảng số đặc biệt của thành G bị bảo vệ cao ốc chặn lại, cửa sổ xe hạ xuống, bảo vệ nhìn thấy Lương Mục Trạch ngồi ở ghế phụ lập tức nâng thanh cản đường lên.
Đổng Chí Cương nhìn kiến trúc vườn hoa ngoài cửa sổ, anh thật sự không có khái niệm gì với giá phòng ở đây, nhưng anh có thể khẳng định, giá phòng của tiểu tử này nhất định không rẻ!! Đá đá thành ghế phụ, "Tiểu tử động tác của cậu thật nhanh nhẹn, đã đánh vào nội bộ rồi."
Lương Mục Trạch không nói lời nào. Xe dưới sự chỉ huy của anh dừng ở phía dưới cao ốc. Nhân viên quản lý cao ốc xuyên qua cửa kiếng nhìn thấy Lương Mục Trạch, cười khanh khách mở cổng lớn ra, Đổng Chí Cương nhíu mày.
Đứng ở trước cửa nhà mình, Lương Mục Trạch vuốt ve cái chìa khóa, cuối cùng vẫn lựa chọn nhấn chuông cửa.
Mở cửa là Lan Tử Ngọc, trước cửa là một vị thanh niên mặc quân trang, giữa hai lông mày anh khí mười phần, thân hình cao lớn, rất cung kính nói với bà: "Chào cô."
"Công việc ở bệnh viện rất khổ cực."
Lan Tử Ngọc gật đầu, rồi sau đó nhìn Lương Mục Trạch nói: "Mấy ngày trước mới vừa nói điện thoại với mẹ cháu, còn nhắc đến cháu đó."
Tay Đổng Chí Cương đang bưng cái ly tử sa (một loại đất sét màu tím đen rất mịn ở Nghi Hưng) khựng lại, nghi ngờ nhìn chằm chằm Lương Mục Trạch, lại nhìn Lan Tử Ngọc một lát.
"Bà ấy nói, chờ qua tháng 1, sẽ tới xem một chút." Lan Tử Ngọc nhìn Lương Mục Trạch trầm ổn không thích nói chuyện, tự tin, rồi lại không hề tự cao ương ngạnh, thật là càng nhìn càng thích.
Đổng Chí Cương càng cân nhắc càng thấy chuyện này có chút gì không đúng. Cha mẹ hai bên đã biết rồi sao? Nếu biết sao liên trưởng cũ còn phản đối?
Lan Tử Ngọc nhìn bộ dạng không rõ chân tướng của Đổng Chí Cương, cười giải thích: "Mẹ của Mục Trạch là bạn của chị, biết nhau nhiều năm rồi."
Đổng Chí Cương gật đầu cười, quay đầu liếc Lương Mục Trạch một cái. Lừa gạt, chỉ cậu có thể lừa gạt! ! !
"Lúc Hạ Sơ tới thành G, không chỗ nương tựa, liền đưa phòng này cho Hạ Sơ ở, Mục Trạch, cảm ơn cháu đã chăm sóc Hạ Sơ nửa năm qua."
"Phụt." Đổng Chí Cương phun hết cả ngụm trà lên mặt của Lương Mục Trạch.
Lương Mục Trạch phản xạ có điều kiện nhắm mắt lại, trên mặt không nhìn ra hỉ nộ dính đầy nước.
"Chị dâu, chị nói cái gì?"
Lan Tử Ngọc hơi sững sờ nhìn hai người, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy mình nói không sai ? "Chị nói, cám ơn Mục Trạch chăm sóc Hạ Sơ. . . . Thế nào?"
"Chị dâu có ý là, phòng của Hạ Sơ là của Lương Mục Trạch hay sao?" Hai người ở chung? Ở chung? Ở chung? Khó trách liên trưởng cũ tức giận như vậy, nếu đổi lại là tôi, sẽ lột da cậu ta! ! ! Tuyệt không dễ dàng tha thứ! ! !
"Cô à, cháu đi rửa mặt." Lương Mục Trạch nhìn chằm chằm Đổng Chí Cương, thanh âm lạnh lùng.
Không khí rất lúng túng, Đổng Chí Cương không để ý tới Lương Mục Trạch, Lương Mục Trạch cũng không để ý Đổng Chí Cương. Bọn họ chỉ ngồi 20 phút rồi rời đi. Dọc theo đường đi, ai cũng không để ý tới ai, nhiệt độ trong xe rơi xuống điểm âm, tài xế run run rẩy rẩy lái xe, không nói câu nào, chỉ sợ nói sai sẽ bị mắng.
Hạ Sơ không muốn cho Lan Tử Ngọc đi, bà cũng không nỡ bỏ con gái, chỉ có thể bỏ mặc mình Hạ tướng quân lẻ loi hiu quạnh ở thành N, mặc cho ông gọi điện thoại thúc giục bà trở về mỗi ngày, bà cũng không chút cử động.
Cuối cùng đã tới lúc Hạ Sơ được nghỉ, thời gian ba ngà