Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1724 lượt.
bị đẩy ra.
"Một, hai, ba, bốn." Các chiến sĩ càng ngày càng gần, khẩu hiệu kêu rung trời. Trước mặt nhất, chính là doanh một của Lương Mục Trạch, mấy tiểu tử kia, mọi người buồn cười lại không dám, đầy ngập nhiệt tình đều dồn vào trong khẩu hiệu.
Hiện đảm nhiệm doanh trưởng doanh một là doanh phó trước kia, là tốt anh em vào sinh ra tử với Lương Mục Trạch, úc này đặc biệt vui mừng, mặt mày hớn hở nói với các chiến sĩ: "Sức lực không tệ."
"Khí sắc của doanh trưởng càng không tệ!" Các chiến sĩ doanh một hô lên như muốn xé vỡ cổ họng.
"Khí sắc của ai tốt hơn?"
"Trung Đội Trưởng!"
Hạ Sơ hận không thể đào cái lỗ để chui xuống, đám lính này, không cho cô bậc thang đi xuống gì cả.
"Sai! Là Nhị Miêu!" Người cả đại đội đều biết rõ, Hạ Sơ có con mèo, tên là Nhị Miêu, bởi vì thường thường đi theo Hạ Sơ loanh quanh tản bộ mà bị người cả đại đội biết.
"Đúng! Là Nhị Miêu!"
Nhị Miêu đang ngồi trên đất, nhìn người trong đại đội chạy qua không chuyển mắt, chợt nghe có người hô to tên của nó, bị sợ đến nhảy dựng lên chạy về phía trước thật nhanh, mặc cho Hạ Sơ ở phía sau kêu thế nào cũng không quay đầu lại, giống như sợ mấy binh lính này bắt nó về hầm lên.
Thể dục buổi sáng kết thúc, Hạ Sơ vốn muốn đưa Nhị Miêu về nhà, nhưng con mèo này lại vô cùng có tinh thần, hơi quá hưng phấn, chạy nhảy loạn khắp nơi, căn bản không nghe lời. Nhưng phòng y tế căn bản không cho phép có động vật ngoại trừ con người xuất hiện, Nhị Miêu không thể nào đi theo cô. Dưới tình huống này, Lương Mục Trạch vươn mình mà ra, nói để Nhị Miêu đi theo anh, chờ sau cơm trưa sẽ đưa về cho Hạ Sơ.
Hạ Sơ không yên lòng nói: "Được không?" Lo lắng Nhị Miêu gây chuyện, cũng lo lắng nó bị hù dọa.
"Thả trong phòng làm việc của anh." Lương Mục Trạch gật đầu với cô một cái, hét lớn tên Nhị Miêu, một người một mèo cùng rời khỏi. Đặc biệt kỳ quái là, chỉ cần là Lương Mục Trạch, Nhị Miêu liền tuyệt đối nghe lời. Đoán chừng nó cũng biết quả hồng phải bóp quả mềm!
Nhị Miêu đi theo Lương Mục Trạch, cũng không nghe lời lắm, chạy loạn khắp nơi. Dọc theo đường đi đụng phải không ít người, đại đa số người đều muốn cười không dám cười, chỉ ý vị sâu xa nhìn anh lâu mấy lần, sau đó lại nhìn Nhị Miêu một lát.
Cho đến sắp tới gần lầu chính, hai chiến sĩ mang theo bốn con chó quân đội đi từ xa đến gần, mấy con chó quân đội này, được huấn luyện nghiêm khắc nhất, không khí chỉ hơi khác chút cũng có thể cảm thụ được, cách thật xa đã bắt đầu sủa lên với Nhị Miêu, Nhị Miêu bị sợ hãi, tiếng kêu cũng biến thành gào thét, không ngừng cọ bên chân Lương Mục Trạch, co lại thành một đoàn nho nhỏ.
Hạ Sơ nhún vai một cái, không sao cả nói: "Tôi vẫn luôn như vậy."
"Coi chừng trung đội Lương chuyển nhào vào trong ngực người khác, không nhớ em!"
"Chớ rủa tôi, tôi sẽ tin thật, tin thật rồi tôi sẽ tăng gấp bội nguyền rủa anh!"
"Tôi vẫn luôn không muốn hiểu, trung đội Lương bình thường đều ở quân khu, hai người làm sao phát triển? Chân tướng không phải giống người ta nói chứ, bởi vì bị ép buộc, anh hùng cứu mỹ nhân, sau đó em liền lấy thân đền đáp?"
"Đúng vậy đó" Hạ Sơ gật đầu, nói nghiêm túc: "Anh ấy đã cứu tôi, tôi đương nhiên là phải báo đáp."
"Thật?" Quân y Tiết cách cái bàn thò người ra, nói rõ ràng, không tin!
"Đều nói đúng cả, anh không tin cũng không có biện pháp gì cả."
Quân y Tiết ngượng ngùng rút thân thể về, biết cũng không hỏi ra cái gì, dứt khoát đứng lên qua phòng bên sửa sang lại thuốc men.
Công việc trong đại đội rất thanh nhàn, Hạ Sơ thường đọc sách trong thời gian làm việc, xem sách tình cảm, xem sách dưỡng sinh, dù sao thời gian rất trống trãi, có thể xem đủ loại sách, cũng mau khi cô đến đây, thì số sách trong kho rất là nhiều.
Ước chừng hơn chín giờ, quân y Tiết chợt chạy tới từ bên cạnh, hào hứng hỏi Hạ Sơ: "Lúc bắn súng có thắng không?"
Hạ Sơ xem sách, cũng không có ngẩng lên đầu, chậm rãi nói: "Lúc ở trường học bắn thắng."
"Có muốn thử lại hay không?"
Hạ Sơ ngẩng đầu lên, hơi mờ mịt hỏi: "Thử lại cái gì?"
"Bắn súng."
"Ở nơi này?" Hạ Sơ cười lạnh, "Không cần, mất mặt. Múa rìu trước cửa Lỗ Ban (người thầy vĩ đại về kiến trúc và nghề thủ công), tôi không ngốc."
"Trung đội Lương nổi tiếng là tay súng thần trong quân khu, cô cũng đã gia nhập gia đình quân nhân bao lâu rồi, không thể kéo tổ chức lui về phía sau."
"Đồng chí quân y, bây giờ là thời gian làm việc, anh muốn tự tiện rời khỏi cương vị sao?"
"Quân y quân y, nơi nào có quân nhân nơi đó có quân y, cho nên, quân y chỉ cần nhìn chung quanh, đi dạo chung quanh, ngộ nhỡ có đồng chí nào không chống nổi, lập tức có thể được cứu trị thật tốt, đi thôi."
Hạ Sơ lắc đầu.
"Này" quân y Tiết ngứa tay khó nhịn, nhiều ngày không đụng súng, bây giờ anh nghe thấy tiếng súng liền kích động, "Vậy đi xem một lát cũng được, nói không chừng có thể đụng phải trung đội Lương đó, chưa từng thấy trung đội Lương bắn súng phải không? Hôm nay chô mở mắt."
Hạ Sơ nghĩ đến buổi trưa chứng