Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.
tục chịu phạt, đây là ác tính tuần hoàn."
Sau khi ăn xong, Phó Tư Lệnh nói muốn đến phòng làm việc của đại đội trưởng ngồi một lát, để người khác tùy ý hoạt động. Đổng Chí Cương dẫn Phó Tư Lệnh trở về phòng làm việc, Lý Chính Ủy và mấy lãnh đạo khác đến phòng họp nghỉ ngơi nói chuyện phiếm.
"Hạ Sơ ở đâu?" Vừa rời đi, Phó Tư Lệnh đã không nhịn được hỏi.
"Tôi điều con bé tới tạm." Đổng Chí Cương nói như vậy.
"Cậu? Đổng Chí Cương, không phải tôi cho cậu quá nhiều quyền lợi chứ? Bệnh viện thật tốt cậu lại không để cho con bé ở đó, ở đại đội cậu có nhiều người bệnh tim à?"
Đổng Chí Cương chỉ chỉ cách đó không xa nói: "Trước đừng nóng giận, không xin phép anh là tôi thất trách, tình huống cụ thể trở về phòng làm việc tôi sẽ từ từ nói với anh."
Đổng Chí Cương giao phó hết tình huống cụ thể với Phó Tư Lệnh, sắc mặt của Phó Tư Lệnh mới hơi hòa hoãn một chút. Cuối cùng dặn dò anh: "Bảo đảm Hạ Sơ an toàn, nếu không đừng nói lão Hạ không buông tha, tôi cũng không tha nhẹ."
"Vâng"
Phó Tư Lệnh bưng ly trà lên, thổi vào ly trà, "Cậu lính cứng đầu của anh đâu? Sao tôi không nhìn thấy?"
Đổng Chí Cương ho khan, ngượng ngùng nói: "Cấp cho đoàn nhảy dù rồi."
Phó Tư Lệnh hung hăng đặt ly nước lên bàn cái cạch, "Đổng Chí Cương, cậu làm trò gì với lão tử vậy? Cậu biết rõ hiện tại là năm mới, đang chuẩn bị chiến tranh, cũng có thể tùy thời thi hành nhiệm vụ, cậu lại cho người đến đoàn nhảy dù làm gì? Đoàn nhảy dù cũng thế, sớm không cần muộn không cần."
Đổng Chí Cương thuận theo, gật đầu mạnh, "Đúng vậy."
Phó Tư Lệnh trừng anh, "Cũng may đoàn nhảu dù không xa, chuyện bên kia xong bảo cậu ta mau trở lại, không cho tôi yên lòng mà."
Lương Mục Trạch lái xe hai tiếng mới về đến đoàn nhảy dù, vừa đúng giờ ăn sáng. Lương Mục Trạch nhìn một chén canh tròn, mới nhớ hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, ngày đoàn viên 15. Lương Mục Trạch vui vẻ ăn bánh trôi, trong lòng nhớ đến Hạ Sơ, Tết Nguyên Tiêu, bọn họ tối thiểu là đoàn viên rồi.
Một tuần này, đều là ác mộng của đoàn nhảy dù.
Lương Mục Trạch là người tài bọn họ mời tới, tự nhiên chọn một tổ người ưu tú nhất cho anh dẫn dắt. Mới đầu các chiến sĩ được chọn đều rất kích động, dù sao được chọn trúng thì có nghĩa là ưu tú. Nhưng sau một ngày, mọi người đều ngu. Lương Mục Trạch hoàn toàn dùng tiêu chuẩn chọn lựa lính đặc biệt để huấn luyện bọn họ, từ sáng đến tối huấn luyện không nghỉ ngơi, đêm hôm khuya khoắc còn phải nhảy dù. Huấn luyện người thành đần độn luôn. Còn anh lại hết sức nhàn nhã, ngồi ở trên đất trống, giơ cái loa khuếch đại âm thanh lên, xem ai khó chịu liền la hai câu.
Lương Mục Trạch đeo kính mát nhìn mấy người nhảy dù trên không, nghe động tĩnh bên cạnh, nghiêng đầu liếc mắt nhìn, rồi tiếp tục nhìn trời.
Đoạn Chí Thanh đứng ở bên cạnh anh, tay che trán ngăn cản mặt trời, nhìn trời cùng với anh. Đoạn Chí Thanh, chính là vị lúc trước thi bắn súng với Lương Mục Trạch, năm nay cũng được lên Trung tá. Biết Lương Mục Trạch tới, đặc biệt hưng phấn, gặp người liền nói đó là anh em của anh. Nhưng qua một tuần, nhìn phương thức huấn luyện gần như "Cực kỳ tàn ác" của anh, thì hoàn toàn trợn tròn mắt.
"Cậu điên rồi, dùng tiêu chuẩn của bộ đội đặc chủng để huấn luyện bọn họ."
"Vậy là ác sao? Bộ đội đặc chủng có thể chịu được, bọn họ vì sao không chịu nổi." Lương Mục Trạch tiếp tục nhìn bầu trời, thanh âm không có gì thay đổi.
"Bọn họ dù sao cũng không phải lính đặc biệt."
Lương Mục Trạch nghe những lời này, thu hồi ánh mắt, tháo kính mát xuống, nhìn Đoạn Chí Thanh nói: "binh cùng bình thường và lính đặc biệt có gì khác nhau? Tại sao tất cả mọi người cho rằng người bình thường không làm được, thì lính đặc biệt nhất định có thể làm được? Đều là người bình thường ăn ngũ cốc hoa màu lớn lên, thật sự khác nhau à?"
"Nhưng lính đặc biệt là người ưu tú nhất được chọn ra từ các đoàn đội."
"Hừ!" Lương Mục Trạch cười lạnh, "Bọn họ không nhất định có tư cách tốt nhất, nhưng nhất định có thể kiên trì nhất, không phải là những người dễ dàng buông tha."
Đoạn Chí Thanh bị chận không lời nào để nói, tiếp tục há mồm cũng không biết nói gì.
Đột nhiên, Lương Mục Trạch cầm cái loa khuếch đại âm thanh lên điên cuồng hét về phía trước, "Con mẹ nó cậu nhảy hướng nào thế? Trở lại cho lão tử, có nghe thấy không? Biết quay lại không? Con bà nó! ! !" Lương Mục Trạch nhìn cái ô càng ngày càng rời đi đó, nhấc chân liền chạy lên trước.
Hai tuần lễ huấn luyện kiểu ma quỷ, khiến các chiến sĩ bị giáo huấn khổ không thể tả, lại không dám nói gì. Mỗi người bọn họ đều bội phục đầu rạp xuống đất với Lương Mục Trạch. Đã sớm nghe uy danh của anh, hôm nay vừa thấy, càng thêm danh bất hư truyền. Mặc dù anh thường thường nói lời rất ác độc kích thích bọn họ, nhưng các chiến sĩ bị kích đi xong đều lên tinh thần, không để ý mệt nhọc và đau đớn, tiếp tục xông về phía trước.
Thời gian hai tuần lễ có thể hoàn thành vượt mức toàn bộ hạng mục huấn luyện trong một tháng. Lương Mục Trạch xác thực huấn luyện các chiến sĩ ưu tú càng cứng rắn bền bỉ hơn.
Lãnh đạo đoà