Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.

ng khu nhà phía đông, anh liền mở cửa xe bên cô nói: “Xuống xe”.
Tâm My nghệt mặt: “Tôi coi anh là bạn nên mới nói chuyện. Anh tức tối cái nỗi gì?”.
“Tôi có việc, không hơi đâu nghe cô kể chuyện thất tình.”
“Tôi thế sao?”, cô muốn giải thích, thì chợt nhìn thấy ngọn lửa bùng bùng trong mắt anh, lập tức cũng lên cơn, “Không hơi đâu thì thôi”.
Cô đóng cửa xe, vẫn còn chưa kịp đứng vững thì đuôi xe Tống Thư Ngu đã quành ra phía cô, bụp bụp nhả khói rồi chạy mất.
“Tôi...”, Tâm My nhảy cẫng lên.
Chết đi chết đi chết đi!
Cô đá tung chiếc lon rỗng trên đường rồi đi thẳng vào trong khu ký túc dành cho giáo viên, trong đầu không ngừng xuất ra hiện vào gương mặt không chút cảm xúc của lão Tống. Còn nói yêu người ta, lúc buồn chẳng an ủi được một câu còn gọi gì là yêu.
Cô bỗng thấy lòng thật buồn, trống rỗng, nỗi buồn mênh mang vô định.
“Người như hắn ta, có biết bao nhiêu con gái tranh nhau lao vào. Tâm My, cậu vốn không thể chén nổi hắn đâu, sớm muộn kết quả cũng vậy thôi. Nói đến cướp, nếu không phải tôi thì cũng là người khác.”
Bong bóng màu hồng tới khi nào mới hết? Có thể chỉ trong một lần chớp mắt.
Sau khi chứng kiến sự thật phũ phàng, điều cô nghĩ đến đầu tiên chính là câu nói đó của Kiều Tiểu Tuyết, khi ấy là đang nói đên Tôn Gia Hạo, giờ xem chừng với Tống Thư Ngu còn thích hợp hơn. Cô ghét cảm giác trống rỗng lạ lẫm này, lúc nào cũng chỉ muốn con tim tràn ngập tình yêu. Nhưng tất thảy mọi người đều nhìn với ánh mắt như thể cô vừa nhặt được một món hời hoặc giọng điệu ganh ghét: “Tiểu Hà số sướng thế”.
“Chẳng phải anh xoay mông bỏ đi sao? Còn theo tôi làm gì?”, Tâm My lại đá vào chiếc lon rỗng bên vệ đường.
“Đi đâu ngồi một chút”, Tống Thư Ngu xuống xe, ánh mắt đưa một đường vòng trên không theo chiếc lon rỗng.
Cô bám lấy hàng rào xung quanh sân bóng rổ đưa mắt nhìn vào trong, đứng im bất động. Anh cũng đứng cạnh cô, không nói một lời.
Trên bóng đèn đường, đàn muỗi thi nhau bu lại. Trên sân bóng, những cặp giò dưới chiếc soóc ngắn di chuyển không ngừng thu hút ánh nhìn của cô.
“Tống cá trê, anh thích tôi ở điểm gì?”, cô khẽ hỏi, vừa như sợ anh nghe thấy lại như sợ anh không nghe thấy.
Anh không nói gì, cô thấy hơi thất vọng.
“Lần trước sau khi vấp ngã, có người bạn quen trên mạng an ủi, nói tôi chỉ có một lần thành công. Giống như thi đấu, điều mấu chốt là phải tìm đúng đối thủ”, cô nắm tay, “Tôi quyết định rồi, tôi phải tìm người kém mình, như thế chưa đánh đã thắng”.
Tống Thư Ngu giương mày: “Giá thỏa thuận?”.
“Tôi...”, Tâm My nhìn anh, lập tức lu xìu, “Anh còn hơn cả Tôn Gia Hạo, tuy tôi hiểu tại sao anh nói yêu tôi, nhưng tôi chỉ hiểu như thế cũng đủ rồi, tôi không giữ được anh, sớm muộn cũng bị người ta cướp mất mà thôi”.
“Ai giữ ai cơ?”, anh dở khóc dở cười.
“Hả?”
“Thảo nào trước lúc thi tốt nghiệp, có mỗi đề toán mà bắt giảng bốn năm lần, đầu em một nửa chứa nước một nửa chứa mỳ phải không?”, anh xoa xoa đầu cô, có vẻ tinh thần đã khá hơn nhiều, “Trông thấy bác sĩ Tôn sao lại liên tướng đến tôi?”.
Anh tiến lại gần hơn, ánh mắt như siết chặt lấy cô. Tâm My vội lùi ra sau chẳng may đầu đập vào hàng rào: “Điều kiện cả hai đều tốt cả. Tôn Gia Hạo đã bị Kiều Tiểu Tuyết cướp mất, sau này anh sẽ bị ai cướp mất đây? Tất cả đồng nghiệp đều nói tôi may mắn, nói tôi bẫy anh, tóm anh, quyến rũ anh, tôi cũng có lòng tự trọng được chưa? Tôi ngờ ngờ nghệch nghệch bị chém tơi bời máu tung tóe, sau này anh bị người ta nẫng tay trên, tôi biết tìm ai để khóc? Còn nữa, anh nói anh yêu tôi, hôm qua làm tôi sợ muốn chết. Nhưng hôm nay nghĩ lại, không thể nào. Chúng ta quen nhau bao lâu, mười năm! Anh có thích thì thích sớm hộ cái, việc gì phải đợi tới tận bây giờ? Nói thật, lão Tống, có phải anh cũng bị ép hôn?”.
Tống Thư Ngu nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cơn kích động không để mình phải bóp cổ lắc mạnh cho cô tỉnh lại.
“Mười năm thì sao? Lần đầu tiên tôi gặp em, em bao nhiêu tuổi? Váy vớ lôi thôi, ngón cái thì giơ lên ngoáy mũi, mặt đần thối nhìn tôi.”
“Lúc nào? Sao tôi không nhớ?”, Tâm My há miệng, “Đừng nói anh bị mắc chứng yêu trẻ em!”
.
Tống Thư Ngu liếc sang: ‘Trong đầu em chứa gì thế hả?”.
Tâm My có phần ngại ngùng, lí nhí: “Anh từng này tuổi đầu không chịu kết hôn, đừng trách người ta nghĩ đến những chuyện bậy bạ”.
Tống Thư Ngu nhắm mắt lại.
“Lão Tống, chúng ta làm bạn có được không? Như trước đây ấy”, cô khẩn cầu vẻ tội nghiệp, “Tôi sợ chẳng may, chúng ta sau này đến bạn bè cũng không làm nổi”.
Anh nhìn cô không chớp mắt, Tâm My nuốt nước bọt, trân trân nhìn anh.
“Lúc bình thường giơ nanh múa vuốt, đến lúc quan trọng thì chẳng được việc gì”, anh thở dài, “Không thể quá cầu toàn, trong lòng cảm giác như có chồi non mới nhú, đẹp vô cùng khiến người ta cảm thấy vui tai thích mắt, còn có thể thấy trái tim của anh ta đập thình thịch... Hà Tâm My, tôi nghe xong mấy câu này vẫn cố gắng tiếp tục làm vừa lòng em bằng cách làm bạn bình thường, tôi có còn là đàn ông không?”
Tâm My há hốc miệng, đó là lời của cô nói về Tôn Gi


Old school Swatch Watches