Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
còn cần...”
“Khó nữa em cũng làm. Anh sẽ giúp em phải không? Có phải không?”
Tống Thư Ngu bị cô ngắt lời liên tục mấy lần, quả thực rất khó nghĩ: “Em để anh suy nghĩ đã”.
Tâm My cúp máy rồi lập tức bắt đầu lên kế hoạch, cô không giỏi văn nhưng nghĩ lại mọi chuyện xảy ra ở Quý Tây thì chữ cứ như tuôn ra từ mười đầu ngón tay.
Đang bàn luận sôi nổi, thấy nick của Shin sáng, cô tiện tay gửi đi một biểu tượng mặt cười.
Shin: Nhìn thấy bài post ngay trang đầu rồi. Rất khá, mới đi có vài ngày đã trải nghiệm được nhiều đến vậy.
Gấu hung bạo: Oắt con! Thấy mọi người nói chuyện, mấy hôm tôi vắng mặt, anh cũng lặn đâu mất. Nhớ tôi không?
Shin: Toát mồ hôi... cỏ linh chi cuối cùng trong trang giải trí cũng không thu hoạch hả?
Gấu hung bạo: Mặc kệ. Giờ không hơi đâu quan tâm, còn bận việc chính sự nè.
Shin: Đang bận gì thế?
Gấu hung bạo: Bận viết kế hoạch. Haizzz, tôi bảo, đọc bài tôi post có từng nghĩ đến việc sẽ quyên tiền hay gì không?
Shin: ... Có.
Gấu hung bạo: Vậy tốt rồi, có hy vọng! Tôi sẽ tiếp tục nỗ lực phấn đấu.
Cách đó chưa đến mười phút, điện thoại réo lên.
“Em định làm thật sao?”
“Ừ. Anh không muốn quan tâm thì đừng quản em, để em tự nghĩ cách.”
“Giận rồi hả? Anh chỉ nói để anh nghĩ, em đã giận rồi sao?”
“Cả đời em mới có được cảm giác hưng phấn như lần này, anh có tin không? Tống Thư Ngu, em có linh cảm!”
“Một khi đã có ý định thì phải làm thật lớn, ngày mai em báo cáo với sếp tổng xin ông ấy đồng ý, muốn làm như thế nào phải viết một bản báo cáo hoàn chỉnh rồi đưa cho anh. Có thể sẽ phải tới Quý Tây hai ba lần nữa, tốt nhất kéo được cả đài truyền hình cùng đi, mở rộng tầm ảnh hưởng, tất cả những chi phí phát sinh trong quá trình sẽ do tập đoàn đầu tư An Tín phụ trách. Nhưng có hai điểm, một phải bảo sếp bọn em cho hai trang báo miễn phí, hai là không được chụp ảnh đăng hình ông Diệp và Tiểu My.”
“Làm xong việc này, có cần phải gặp phụ huynh không?”, Tống Thư Ngu cười tinh nghịch.
“Tống Thư Ngu, em yêu anh chết mất!”
Luyện miệng đợi khẩu chiến và đánh nhau với người thật
Sáng sớm Hà Tâm My thức dậy với hai con mắt thâm như gấu trúc, Tống Thư Ngu lắc đầu ngao ngán với tính khí nói gió là mưa của cô: “Đừng chỉ hào hứng được ba phút thế”.
“Một trăm phần trăm là không!”, cô chắc như đinh đóng cột, “Bản kế hoạch em đã gửi cho anh, anh đã xem chưa? Em nói chuyện với sếp tổng như vậy được không?”.
“Nói chung cũng được”, Tống Thư Ngu đưa cô danh thiếp chủ nhiệm văn phòng luật sư của quỹ tài trợ, đoạn nói, “Có việc gì cứ trực tiếp tìm họ, anh sẽ không lộ diện”.
Trở về tòa soạn họp giao ban xong, cô chui vào phòng làm việc của sếp tổng, nói hết về những chuyện đã xảy ra và chưa từng nghĩ tới ở Quý Tây, sếp tổng đập bàn đứng dậy: “Nếu làm tốt, đây sẽ là một tin lớn, chứng minh một điều tờ báo chúng ta quan tâm tới công cộng và lợi ích dân sinh”.
Trần Uyển nói cô chuẩn bị thi bằng quản lý để tới An Tín làm việc, Tâm My gật đầu nói tốt: “Lương của Tống cá trê ở đó cao lắm, đám con gái ai cũng trang điểm lộng lẫy như khổng tước, cậu tới đó phải giúp mình giảm bớt uy phong của họ”.
“Giúp mình nhé?”, Trần Uyển cười hì hì.
Mẹ kiếp! Nói nhầm.
Cũng may Đậu Đinh kéo đuôi con Husky lao vào phòng bếp, Tâm My quay mặt lại: “Đậu Đinh, lại đây thơm mẹ nuôi nào”.
Đậu Đinh tung nụ hôn gió: “Mẹ nuôi, đậu hũ thúi”.
“Không cho ăn nữa, sắp dọn cơm rồi”, Trần Uyển làm mặt giận hù con trai, rồi thản nhiên vừa nấu cơm vừa nói: “Tâm My, đậu hũ khô ở Quý Tây, Đậu Đinh rất thích ăn, còn nhiều lắm lắm. Sáng nay thầy Tống cũng mang đến một phần... Hai người không bàn nhau hả?”.
Mình... Tâm My muốn đập đầu vào tường. Quay lại liền gặp ngay chuột cống, do còn phải làm gấp bản kế hoạch, cô vốn chẳng tính sẽ nói với Tống Thư Ngu là đến nhà Trần Uyển. Trần Uyển nhìn vẻ mặt cô rồi tức tối: “Hai người cùng đi du lịch với nhau? Đến mình cậu cũng giấu?”.
“Không phải đi du lịch đâu...”
“Đúng rồi, rõ ràng đang vụng trộm”, Tần Hạo đi vào bếp, trên miệng còn giở nụ cười xảo quyệt.
“Tần chuột cống kia, đàn bà nói chuyện đàn ông ít lời một chút!”
“Được, tôi không nói nữa”, Tần Hạo không cười, vẻ suy tư rất nghiêm túc: “Con bọ hung? Lão Tống?”.
Tâm My thổ huyết...
“Tôi sắp ói máu rồi, tôi mà toi anh đừng cứu tôi, treo tôi ngay trước cửa nhà anh là được rồi.”
“Tiểu Ngũ nói cậu vừa xong còn rất phấn khích như bán hàng qua mạng, giờ sao thế này?”
Hu hu, bảo cô phải nói sao đây? Tần chuột cống vốn đã quên vụ đó vậy mà chỉ một cú điện thoại gọi Tống Thư Ngu tới đón cô. Tống Thư Ngu vừa xuất hiện, tên chuột cống chết tiệt lại bắt đầu điệu bộ tà ác.
“Tiểu Ngũ nói em lấy mấy bức hình làm vợ cậu ấy rớt nước mắt, còn muốn đưa cô ấy về Quý Tây?”
“Em cần phát huy nguồn lực trong quần chúng, chẳng phải Tần chuột cống quen rất nhiều người sao? Đưa Tiểu Uyển lên thuyền, em không tin cậu ta có thể đứng trên bờ nhìn.”
Tống Thư Ngu mỉm cười: “Rất thông minh”.
“Đương nhiên”,