Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.

ủa ông đã là đả kích trí mạng nhất với ông rồi, cần gì phải thêm nhát đao này nữa? Đưa một ông lão tuổi gần 70, một chân đã bước vào mộ vào tù sẽ không làm anh càng có cảm giác vui vẻ hơn đâu.” Cô thấp giọng nói, ngữ khí van nài.
“Trước pháp luật mọi người đều bình đẳng. Tiểu thư, lời này là cô đã từng nói.”
Cô không nhớ rõ. Nhiều năm trước kia, bọn họ chỉ gặp nhau 3 lần, chính thức nói chuyện nhiều chỉ có buổi chiều hôm đó. Cô vì không muốn kéo dài sự tẻ ngắt đã từng nói rất nhiều, trong hai mươi mấy năm qua có lẽ còn có năm tháng sau này, đó là ngày cô nói nhiều nhất, văn học nghệ thuật thiên văn địa lý cái gì cũng nói. Về sau rốt cục cũng hết chuyện, cô tìm không thấy chủ đề mới mà anh cũng không thèm giải cứu nên hai người cứ thế rơi vào im lặng. Sau đó nữa, anh dụ dỗ cô.
Những năm qua, cô chỉ mong có thể quên toàn bộ chi tiết của ngày đó, làm sao lại cố gắng nhớ những sự đã qua.
“Giang tiên sinh, anh biết rõ hơn tôi, đạt đến trình độ này không có người nào là hoàn toàn trong sạch, chỉ là vận số tốt xấu mà thôi. Cho nên,” cô nhìn thẳng ánh mắt anh, cố ra vẻ nhu nhược bất lực nhưng sắc mặt lại không e dè mà là thẳng thắn cầu khẩn, không để anh cảm thấy mất hứng cũng không đến mức đánh mất tự tôn. Trong lòng cô không yên cũng không biết tiếp theo nên nói thế nào để có thể đánh động đến anh mà không làm anh tức giận.
“Cho nên, Tôn tiên sinh vận số thật sự không tốt.” Giang Ly Thành từ tốn bổ sung đầy đủ lời của cô.
Trần Tử Dữu tuyệt vọng cúi đầu một lát sau ngẩng lên, trong mắt đã nhuốm vẻ buồn bã: “Năm đó cha anh vì rơi vào cảnh khốn khó mà mất, hôm nay cha tôi cũng cùng tình cảnh mà bỏ mình. Mẹ tôi. . . bà cũng tự sát mà chết. Còn cậu tôi, từ lúc tôi và anh chào đời đã trở thành vật hi sinh đầu tiên của mớ ân oán này. Bây giờ ông ngoại. . .Tôn tiên sinh, trước kia vợ mất, tuổi già lại mất con gái, con rể – trợ thủ đắc lực nhất của ông cũng đã không còn, ông cố gắng mấy chục năm vì gia nghiệp đã vô cùng mệt mỏi. Trên đời này chỉ còn lại một người mà cái gì cũng không làm được, là tôi đây. Đã như thế, chẳng lẽ còn không đủ để dẹp bỏ hận thù của anh sao? Xin anh giơ cao đánh khẽ cho ông một con đường sống. Dù sao năm đó ông cũng không đuổi cùng giết tận, bằng không, hôm nay anh cũng không còn cơ hội ngồi ở chỗ này. . . ” Thanh âm của cô ngày càng thấp, đến câu cuối cùng thì tựa hồ không còn sức lực nói tiếp.
Giang Ly Thành cố nén cười cuối cùng cũng bật ra. Nụ cười tuy làm gương mặt anh nhu hòa vài phần nhưng lời nói ra lại làm người khác lạnh thêm vài phần.
“Cô đang khuyên bảo tôi đó sao? Có thể nói ngắn gọn là: oan oan tương báo đến khi nào? Thật đáng tiếc, năm đó tại sao không giảng giải những điều này với Tôn tiên sinh tôn kính? Như vậy tôi cũng có thể bớt được không ít chuyện.”
Ánh mắt của anh lạnh lùng lướt qua mặt của cô: “Đuổi cùng giết tận? đề nghị hay. Vì để sau này không có bất trắc gì, tôi xác thực không nên lưu lại bất luận tai hoạ ngầm nào, kể cả cô, Trần Tử Dữu.”
**************
Nét mặt Trần Tử Dữu đã rất xanh, lúc này lại càng thêm tái nhợt. Cô không giỏi biện luận, bình thường đã trầm mặc ít lời mà khuyết điểm này bây giờ lại phơi bày rõ rệt. Cô cắn chặt môi dưới để tránh run rẩy sẽ tiết lộ sự căng thẳng của mình. Ngón tay cô nắm chặt chuỗi hạt châu trong ống tay áo. Vật kia thì cứng mà cô dùng lực quá lớn, những hạt châu ấn sâu vào da thịt, ép xương cổ tay đau nhức. Cô hi vọng sự cứng rắn và đau đớn này cùng với hồn phách của mẹ có thể cho cô dũng khí và sức lực.
Trong miệng có chút ngọt, có lẽ môi đã bị cắn rách. Cô bình tĩnh mút sạch máu trên môi, biết động tác này không thích hợp nhưng hương vị của máu sẽ làm cho cảm xúc bối rối vừa rồi nhanh chóng lắng xuống.
Có lẽ do cô hồi hộp lấy lòng người đối diện nên ánh mắt của anh dường như dịu đi một chút, khẩu khí cũng hòa hoãn hơn: “Hóa ra cô là có chuẩn bị mà đến, ngay cả gia thế của tôi cũng đã điều tra được, học hành không tệ, xem ra mấy năm qua cô đã có tiến bộ.” Anh nói.
“Cảm ơn đã khen ngợi.” Trần Tử Dữu nghiêm mặt, cứng nhắc nói, màu son đỏ tươi vì bị cắn loạn nên đã phai đi, lộ ra màu sắc nhợt nhạt.
Chắc những lời này của cô lại một lần nữa làm vừa lòng người nắm quyền sinh tử của cả gia đình cô, anh bỗng đem hộp khăn giấy đưa cho cô. Trần Tử Dữu sững sờ, rút giấy lau son môi, trên môi có cảm giác đau, cúi đầu nhìn thì thấy khăn tay toàn máu, so với son môi còn nhiều hơn, hóa ra môi của cô thấm đầy máu.
Cô lại xé giấy thấm môi, cúi đầu, mượn động tác này để giảm bớt sự bối rối. Cô vốn nên biểu hiện một vẻ mặt “được chiếu cố mà kinh sợ”, vô cùng cảm kích để làm anh cao hứng hơn, đáng tiếc cô làm không được.
“Anh muốn thế nào mới bằng lòng buông tha ông tôi?” Trần Tử Dữu hỏi, giọng hơi khàn. Cô cố gắng đè nén để tránh nghẹn ngào.
Cô thư ký yên lặng bước vào, đặt một tách trà trước mặt cô.
“Tôi nghĩ tôi đã nói, là pháp luật không bỏ qua cho ông ngoại cô chứ không phải tôi. Người phạm pháp thì phải chịu xử phạt, đây là đạo lý hiển nhiên, không phải sao?” Giang Ly Thành chân thành mà


Duck hunt