The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.

là một gánh nặng khổng lồ. Nếu công ty tan rã, những người này đa số sẽ bị vứt bỏ, tuổi đã cao, trách nhiệm nặng nề lại không có bằng cấp hay những kỹ năng mới, hoàn cảnh nhất định sẽ rất tồi tệ.
“Tôi sẽ cho họ thôi việc, hợp lý mà hợp pháp. Mà cô, cũng sẽ tránh cho họ khỏi rơi vào vòng tù tội. Kể cả quãng đời tự do còn lại của ông ngoại cô.” Giang Ly Thành lại đem tội danh mà cô không thể gánh nổi đổ lên đầu cô.
“Anh bày ra kế hoạch nhiều năm như vậy làm sao có thể buông tha dễ dàng thế?” Trần Tử Dữu nghi ngờ thái độ kỳ lạ của anh, phía sau chắc có âm mưu mới.
“Tôi không nghĩ Thiên Đức có thể chịu nổi một đòn này, phá hủy nó hoàn toàn cũng không còn cảm giác thành công, trò chơi này tôi chơi chán rồi, thay đổi khẩu vị cũng không sao.” Giang Ly Thành dùng bộ dáng như đang xem trò vui nhìn cô, “Thừa dịp tôi chưa thay đổi chủ ý, suy tính cẩn thận vào.”
Cô tê dại mà cầm chén trà thư ký của anh đưa cho, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh, hấp thu độ ấm từ chén trà.
Gốm sứ thượng hạng, hoa văn tinh xảo, giờ phút này những hình vẽ uốn cong đẹp đẽ kia phảng phất đều hóa thành dây thừng ghìm chặt cổ cô.
Từng giây trôi qua. Giang Ly Thành khóe miệng ẩn chứa nét cười, nhìn vẻ ngoài ung dung của anh, Trần Tử Dữu thẫn thờ, không biết phải làm sao.
“Còn nửa phút.” Khi thanh âm lạnh như băng của Giang Ly Thành đột nhiên vang lên thì Trần Tử Dữu trong lòng cả kinh, vô thức bóp chặt khiến chén trà trong tay vỡ tan.
Nước và lá trà bắn tung tóe lên người và lên đùi cô, nhanh chóng thấm vào lớp vải, cũng may không bị phỏng, chỉ có áo sơ mi trắng nhuốm màu lá trà. Tay cô dính đầy nước trà, từ ngón trỏ và lòng bàn tay chảy ra máu đỏ tươi, từng giọt rơi xuống cùng với nước giao hòa thành màu hồng phấn, lan ra. Cô cúi đầu xem tay của mình, không có cảm giác đau đớn gì.
Có một tiếng động nhỏ, phút chốc một tờ giấy và chiếc chìa khóa từ trên bàn lướt qua dừng ở trước mặt cô: “Thời gian một tuần cũng đủ cho cô lành vết thương và suy nghĩ đề nghị của tôi. Tối thứ sáu tuần sau, tôi hy vọng có thể thấy cô trong căn hộ này.” Ngón tay của anh dừng lại trên điện thoại, “Thời gian một tuần, tôi sẽ không có bất cứ hành động gì, mong là cô cũng không có, miễn cho chúng ta đều không thoải mái. Nếu như cô cứ làm chuyện gì mờ ám, tôi đây xin chúc cô làm được cái gì đó vừa khôn ngoan vừa tốt đẹp.”
Anh ấn phím điện thoại: “Tay Trần tiểu thư bị thương, vào băng bó cho cô ấy.” Sau đó anh lại xoay xoay chiếc đồng hồ đeo tay rồi nhấc điện thoại di động đang rung lên.
Thư ký của anh nhanh chóng mang vào một hộp cứu thương vào, thấy anh lại thử nhắc nhở: “Giang tổng, ba phút nữa hội nghị sẽ bắt đầu.”
“Tôi biết rồi, sắp đi đây.” Giang Ly Thành đứng dậy sửa sang lại bộ vest, trước khi đi còn dặn thư ký, “Tìm người đưa Trần tiểu thư về nhà an toàn.”
Lúc đi anh không nhìn Trần Tử Dữu, cô cũng không nhìn anh.






Luyện Ngục
Trần Tử Dữu những lúc buồn chán hay thích tự giễu cợt mình. Ví dụ như, một lúc nào đó cô bỗng cảm thấy mình có đủ khí chất đặc biệt của diễn viên vì thực tế cuộc sống và những gì đọc được trong sách lại vô cùng giống nhau.
Thời thơ ấu thì cô là diễn viên phim hoạt hình, tiểu công chúa xinh đẹp mà kiêu ngạo, hoa tươi, quà tặng, cần là có.
Khi vừa bước vào đời, cô biến thành diễn viên phim bi, không may đụng phải một người không nên đụng nhất đời, vết thương cũ chưa đi vết thương mới lại đến, tầng tầng lớp lớp vây kín.
Giờ đây, cô giống một nữ diễn viên phim tình cảm Đài Loan bị nam nhân độc ác vô sỉ bức hiếp, vì để cứu người thân mà nguyện nhận lấy hy sinh bi tráng, tư thế như đang lao mình vào bụi gai, thương tích chồng chất.
Cô nói với ông ngoại mình phải đi thăm bạn học rồi ở lại đó một đêm. Sau đó cô cẩn thận tắm rửa, mỗi một tấc trên thân thể đều tỉ mỉ lau qua, xoa chút dưỡng thể không mùi. Cô chỉ mặc một bộ quần áo thoải mái, trong giỏ bỏ thêm một bộ khác. Cô nghiêm túc đọc hướng dẫn của thuốc tránh thai, ra cửa liền uống vào rồi ném cái hộp ra thật xa. Cô không lái xe của mình.
Giang Ly Thành đưa cho cô địa chỉ là một nơi giao giữa thành phố và vùng mới giải tỏa, một khu vực rất sang trọng nhưng người mua thì nhiều, chính thức ở cũng không bao nhiêu.
Lúc cô đến, trong phòng không có người. Không ngoài suy nghĩ của cô, tòa nhà và hành lang đều tráng lệ, trong phòng lại bày một khung cảnh khác, bàn trang điểm, bàn ăn, giường, những bức rèm cửa và lụa mỏng, thậm chí có vài thiết bị điện, tất cả đều là màu trắng và trắng, làm cho người ta có cảm giác trống trải và im ắng.
Càng trắng trong thuần khiết như vậy cô càng thấy giống bệnh viện hoặc phòng thí nghiệm, chỉ chờ đem cô lên bàn, một đao cắt xuống, chậm rãi lăng trì.
Cô nghĩ nơi này có người quản lý, dù sao anh cũng phải bảo đảm an toàn của mình, đề phòng cô gian lận. Vốn dĩ trình độ của anh rất cao, hoàn toàn không thể tìm được sơ sót gì.
Cô cẩn thận kiểm tra từng góc phòng, cũng không tìm được mấy dụng cụ đáng sợ hay được nói đến kia, ngược