Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.

g thương hại tôi sao?”
Giang Ly Thành quay đầu lại nhìn cô một cái, môi khẽ động đậy nhưng không trả lời, chỉ quay người bỏ đi.
Cô cảm thấy hoang đường và buồn cười, trong người còn sót lại chút cồn, toàn bộ tràn lên đại não, buột miệng thốt ra: “Tôi mà cần sự thương hại của anh à? Cả thế giới này có thể thương hại tôi nhưng chỉ cần đó không phải là anh!”
+++++++++++++++
Giang Ly Thành quay trở lại, ánh mắt khẽ động: “Cô uống nhiều rồi. Tôi sẽ cho người pha cho cô tách trà giải rượu.”
“Không cần anh giả nhân giả nghĩa! Bây giờ chắc anh đang rất vui vẻ nhỉ, nguyện vọng của anh đã thành sự thật rồi!”
Giang Ly Thành cười lạnh một tiếng: “Đúng, tôi cực kỳ vui vẻ. Tôn Thiên Đức làm chuyện táng tận lương tâm, hiện tại đều là báo ứng của ông ta. Cô thật sự không cần phải cảm thấy uất ức, cha nợ con trả, ông nợ cháu trả, bây giờ cô phải gánh chịu, có điều tiền của nhà các người chỉ là khoản lợi tức các người thiếu tôi mà thôi.” Dứt lời anh mở cửa phòng ra.
“Hôm nay anh không có ý định thu lợi tức sao? Vậy anh gọi tôi đến chỉ để chế nhạo tôi thôi à?” Trần Tử Dữu cũng cười lạnh.
“Sao, hôm nay tôi không có ý định đụng đến cô khiến cô cảm thấy rất thất vọng?”
Trần Tử Dữu xoay lưng lại.
Hôm nay rõ ràng cô đã chuẩn bị rất tốt để đến đây, thậm chí còn cố gắng uống nhiều rượu như vậy.
Có lẽ, cô thật đáng khinh bỉ khi lại hi vọng thông qua những nhục hình thân xác của Giang Ly Thành để tự nói với mình, tương lai còn rất dài và ngày tự do của cô còn rất xa, không có chuyện gì thay đổi cả.
Có lẽ, cô còn muốn lợi dụng anh để chứng minh mình còn sống, còn có thể cảm nhận được đau đớn và nhục nhã.
Bởi vì mấy ngày ở trong bệnh viện, mọi giác quan của cô dường như đều tê liệt, cô nghi ngờ chính mình chỉ còn lại một cái xác không hồn.
Ấy mà khi bị anh nhìn thấu, đôi mắt cô trừng lớn xấu hổ, tức giận lấy ra bộ đồ ngủ: “Cám ơn anh không có ý định đụng đến tôi. Mời ra ngoài rồi khóa cửa giúp, làm phiền anh.”
Sau đó, cô cởi áo choàng tắm chuẩn bị thay bộ đồ ngủ bằng tơ tằm. Khi nãy không cẩn thận thắt lưng áo hơi chặt, chất cồn thấm vào máu khiến các ngón tay kém linh hoạt hẳn, nhất thời cô không cởi ra được, chỉ có thể dùng sức kéo mạnh.
Cửa phòng dùng khóa điện tử, có thể đứng trong phòng mà khóa cửa được. Khi cô đang chú tâm kéo cái nút thắt kia thì một tiếng động vang lên, đoán rằng Giang Ly Thành đã đi nên dây lưng của cô cuối cùng cũng mở được.
Cô đem áo choàng tắm vừa cởi ra ném ra thật xa trên sàn. Đó thật ra là áo choàng của Giang Ly Thành, vừa rồi cô giả bộ trấn tĩnh nhưng kỳ thật rất hoảng nên đã nhìn lầm. Mà đồ ngủ trước khi được đặt trên giường thì đã bị rơi xuống thảm.
Cô xoay người nhặt lại, qua khóe mắt thoáng thấy cách đó không xa Giang Ly Thành đang để lộ ra đôi chân trần. Cô dừng lại một chút, đứng thẳng lên, đang do dự nên tiếp tục đưa lưng về phía anh, giả bộ không nhìn thấy hay là thờ ơ khỏa thân đối mặt với anh.
Ngay lúc cô đang chần chừ chưa quyết thì đã bị một lực đẩy xuống, cả người té nhào lên giường, sau đó cô bị đè lại.
Giường rất mềm nhưng vẫn làm đau ngực cô, như rút hết không khí trong phổi cô vậy. Mặt của cô bị vùi vào nệm xốp nên rất khó thở.
Cô ra sức giãy dụa muốn xoay người nhưng vô ích, cho đến khi cô gần như không thể thở nổi nữa và nghĩ rằng Giang Ly Thành định cứ vậy giết chết cô thì áp lực sau lưng cô đột nhiên biến mất nhưng thân thể ấy vẫn dán lên cô.
Trần Tử Dữu dùng sức xoay người lại, mở miệng hít lấy không khí, cùng Giang Ly Thành bốn mắt nhìn nhau, nhìn qua nhìn lại thật sâu vào mắt đối phương.
Không khí xung quanh tựa hồ ngưng tụ. Ánh mắt Giang Ly Thành thoạt nhìn rất bình tĩnh nhưng trên mặt như có bão tố nổi lên, cảm giác nguy hiểm khiến cô bất an, cô cảm thấy một áp lực nặng nề đang bao trùm.
Cô nín thở và nhắm mắt lại, ngực cô vì lại thiếu không khí mà phập phồng dữ dội, đụng phải lồng ngực anh đang được mở ra sau lớp áo choàng.
Giang Ly Thành đột nhiên lại áp toàn bộ sức nặng lên người cô, mở miệng cắn phía trên xương quai xanh mỏng manh và mẫn cảm của cô. Cô chấn động mở to mắt khi anh giật áo tắm của mình và nhanh chóng công hãm cô, không giống như những lần trước, anh đang tra tấn cô đến vặn vẹo.
Cô nhất thời không thể thích ứng được phương thức đó, như đột nhiên bị đẩy xuống vách núi, cô kinh hãi giang hai tay gắt gao ôm lấy cổ anh.
Khi cô cảm thấy không ổn, muốn nắm tay kéo ga giường thì lại bị một trận đau đớn kịch liệt ập đến, theo phản xạ cô nhéo anh, ngón tay giữa ấn thật sâu vào bả vai và phía sau lưng của anh.
Cô cảm thấy rất đau. So với trước đây thì anh còn thô bạo hơn, mỗi lần anh tiến vào thân thể cô, cô đều nghĩ rằng mình sẽ chết mất.
Có lẽ vì cô dùng sức quá mạnh khi cấu anh nên cũng làm anh đau.
Nhất định là vậy, vì mặc dù mới đầu anh không rên nhưng về sau lại kéo hai tay cô từ trên lưng mình xuống, đặt hai bên đầu của cô ngăn cản cô tiếp tục cào cấu anh.
Trần Tử Dữu lại lần nữa sinh ra ảo giác. Mỗi khi làm chuyện này cô thường sinh ra ảo giác. Có khi cô cảm giác mình nh