Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

ngủ thiếp đi, thân thể tuy đã đạt đến cực hạn nhưng đầu óc không hề mỏi mệt, cả đêm ngủ không an giấc.
Ngoài cửa sổ tiếng mưa tí tách rơi nhưng trong giấc mơ của cô lại hóa thành một cái đồng hồ nước khổng lồ đặt giữa trời đất, dòng nước sinh mệnh đang lấy tốc độ cực kỳ nhanh mà tuôn ra từ lỗ hổng rồi tiêu tán đi không nhìn thấy nữa. Ở đằng chân trời có một con mắt đang nhìn cô chằm chằm, đen kịt u ám, sâu không thấy đáy.
Cảnh trong mơ quá tịch mịch, rét lạnh khiến người ta khủng hoảng, cô giãy dụa muốn chạy trốn, dốc hết sức lực nhưng không cách nào mở mắt ra được.
Tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, ngoài cửa sổ trời quang mây tạnh, ánh nắng tươi sáng, nếu không có mùi đất ẩm ướt trong không khí thì hoàn toàn nhìn không ra chút dấu vết nào của trận mưa đêm qua.
Giang Ly Thành cũng không thấy bóng dáng, chỉ có chiếc gối đầu còn lưu lại chút ấm áp.
Dùng xong điểm tâm và cơm trưa, một tài xế xa lạ đưa cô về bệnh viện.
Ông ngoại ngủ rất say, sau khi chào cô ở bên ngoài cửa phòng bệnh, Giang Lưu liền rời đi, mọi thứ như chưa từng thay đổi.
Hai hôm sau, bác sĩ Lâm cho cô biết có hai chuyên gia não người nước ngoài muốn tới viện để trao đổi học thuật, có thể tiến hành chẩn đoán lại bệnh tình của ông ngoại cô.
Giang Lưu lại đột nhiên xuất hiện, khôi phục bộ dáng nho nhã lễ độ, biểu cảm thờ ơ, không vui không buồn. Trì Nặc cũng đến thăm một lần, thấy thần sắc cô mệt mỏi nên anh không nói gì nhiều, chỉ đơn giản hỏi bác sĩ tình hình bệnh tật của ông rồi ngồi trong phòng bệnh một chốc.
Giang Ly Thành không hề xuất hiện.
Các chuyên gia từ nước ngoài đến cũng không cứu được ông ngoại Trần Tử Dữu. Ba tháng sau, ông qua đời.
Ông ra đi rất an tĩnh, đến cuối cùng cũng không hề mở mắt ra, cứ như đang ngủ say, hô hấp yếu ớt, huyết áp giảm dần, các dụng cụ gắn trên mình ông rung động liên tục, trên màn hình điện tâm đồ kéo thành một đường thẳng tắp.
Ngay thời khắc đó, các bác sĩ luống cuống tay chân mà ông chỉ lẳng lặng nằm yên, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ như người đang ngủ say mà thấy mộng đẹp. Ông ra đi không chút giãy dụa hay thống khổ.
Đối nghịch với tình cảnh khẩn trương của màn cấp cứu còn có Trần Tử Dữu, cô yên tĩnh như ni cô đang ngồi thiền, cẩn thận với các ống dẫn mà nhẹ nhàng nắm tay ông ngoại, vẻ mặt giống hệt biểu cảm của ông lão vừa ra đi, cho đến cuối cùng vẫn không ồn ào bát nháo, không khóc không gào.
Tang lễ của Tôn Thiên Đức đơn giản mà long trọng, trước sau chỉ diễn ra trong vòng một ngày.
Bởi không còn ai để thông báo nên cũng bớt được nhiều việc. Chỉ có vài người giúp việc xem như người thân cận trong nhà trước kia nhưng Trần Tử Dữu đã sớm cho họ về quê nên cũng không nghĩ sẽ làm phiền họ nữa.
Cô không quá thương tổn về tinh thần, yên lặng cùng với sự giúp đỡ của người khác mà mặc cho ông ngoại từng bộ quần áo liệm đã được chuẩn bị sẵn, lẳng lặng canh giữ linh cữu trong đêm.
Hai giờ sau khi ông ngoại qua đời, một người đàn ông trung niên xa lạ dẫn theo vài người vội vàng chạy đến, vẻ mặt thật thà phúc hậu nói: “Trần tiểu thư, tôi hiện đang giữ chức Tổng giám đốc của tổng bộ tập đoàn Thiên Đức, tôi cũng họ Trần. Hậu sự của Tôn tiên sinh xin cứ giao cho tôi.”
Cô thẫn thờ nghe Trần tổng xấu hổ giải thích, vì Tôn lão tiên sinh nhiều năm mất tin tức, bọn họ vẫn cho là ông đã sớm di cư ra nước ngoài. Nếu biết rõ hoàn cảnh của tiền chủ tịch như vậy họ nhất định đã không bỏ mặc.
“Xin đừng cự tuyệt chúng tôi, Trần tiểu thư. Đây là bổn phận mà chúng tôi cần làm.” Trần tổng thành khẩn nói.
Vị Trần tổng này đúng là thuộc phái hành động, nói là làm ngay, lập tức tự dẫn người đi an bài thỏa đáng hết mọi sự đâu vào đấy, gặp chuyện không thể tự quyết định thì nhẹ nhàng hỏi ý kiến Trần Tử Dữu, như sợ kinh động đến cô.
Trong mắt ông ta có tôn trọng, có thương cảm, có kinh ngạc, thậm chí có hoảng sợ, có lẽ bởi vì cô gái nhu mì trước mặt ông ta đây thể hiện vô cùng trấn tĩnh, như vậy thì quá không bình thường.
Những quy tắc lễ nghĩa truyền thống Trần Tử Dữu hoàn toàn không hiểu, may mắn là có bọn họ giúp cô từng việc.
Cô vốn tưởng ngày hỏa táng sẽ vô cùng hiu quạnh, kết quả là hôm đó lại xuất hiện không ít người thổn thức, cảm khái, phiền muộn, xưng tụng Tôn Thiên Đức đã qua đời là anh hùng thất thế, lời nói thấm thía, xin cô nén bi thương. Cũng có người trách cứ cô vì sao không sớm cho họ biết bệnh tình của Tôn lão tiên sinh để họ có thể hợp lực giúp chi trả viện phí.
Cô yên lặng đứng ở góc linh đường, máy móc hành lễ với mỗi vị khách, cố đè nén tinh thần để không cho phép chính mình bật cười.
Đột nhiên cô cảm thấy bộ mặt của Giang Ly Thành cũng không đáng ghét đến thế. Ít nhất hành động trả thù của anh còn có nguyên nhân, cũng không hề che giấu, so với những kẻ dối trá này thì chân thật hơn gấp nhiều lần.
Lúc trước, khi ông ngoại bốn bề thọ địch thì lũ người này chỉ bo bo giữ thân, chối bỏ quan hệ, ném đá xuống giếng làm ông triệt để cùng đường.
Nay họ tới đây, dĩ nhiên là kết quả trả thù trăm phương nghìn kế của tên ác nhân Giang Ly Th


XtGem Forum catalog