XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342330

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.

ư chiếc thuyền nhỏ tròng trành lắc lư trên mặt biển sóng cuộn ầm ầm, không thể khống chế được và có thể bị sóng to vùi dập, bị cuốn vào vòng xoáy ác nghiệt. Có khi cô lại cảm giác mình như một gốc cây bị nhổ tận gốc, vứt bỏ trên sa mạc nóng bỏng ngay lúc mặt trời đang lên cao, phơi nắng, tan chảy, nước dần bốc hơi hết chỉ còn lại một lớp da khô héo.
Ngay bây giờ, cô cảm giác mình giống như tội nhân thời La Mã cổ đại, đao phủ giấu mặt từng nhát đóng đinh cô lên thập tự giá, thân thể của cô bị từng cái đinh to xuyên qua, trống rỗng và đau đớn.
“Mình vẫn còn sống, từng tế bào đều còn sống.” Cô nghĩ, “Sao không để mình chết đi cho xong, như vậy sẽ không cần phải đối mặt với cái gì nữa.”
Trong thời khắc mưa to gió lớn này, cô lại có thể bình tĩnh quan sát chính mình từ trên cao.
Thật ra, cô cũng không đủ dũng khí đối mặt với chuyện có thể xảy ra trong tương lai. Nhưng cô cũng chẳng đủ dũng khí để tự sát bởi cô còn chưa thực hiện hết các nghĩa vụ, trách nhiệm của mình. Nếu lựa chọn tự sát, có lẽ cô sẽ để lỡ mất cơ hội được gặp lại người thân của mình ở trên trời hoặc địa ngục.
“Vậy xin hãy để tôi gặp bất trắc mà chết đi, hãy để tôi được giải thoát.” Tại thời khắc đang cùng Giang Ly Thành triền miên, cô lại bỏ quên thực tại mà chìm sâu vào hư ảo. Sau đó dường như cô cảm nhận được sự triệu hồi của thần linh, giữa trận vận động kịch liệt mà nhìn thấy ánh bình minh.
Thế nhưng tất cả chỉ là ảo giác. Khi cô tỉnh lại từ trong giấc mơ ngắn ngủi, cô vẫn đang dán sát vào Giang Ly Thành, nửa thân trên còn nằm trong lồng ngực anh, ôm eo anh, toàn thân mồ hôi túa ra như vừa bước ra từ trong nước, tóc vốn đã ẩm ướt, lúc này vì dính mồ hôi mà còn ướt hơn, bết chặt vào trán cô, che kín đôi mắt cô. Miệng cô khô đắng, cổ họng thì đau rát như bị dìm trong nước.
Trong không khí phiêu tán mùi thuốc lá, lúc gần lúc xa.
Cô thoáng chút mơ hồ, không phân biệt rõ đây là mộng hay thực, tiếp tục nhắm mắt, nằm bất động, cảm giác được Giang Ly Thành đang gạt tóc trên trán cô, dùng khăn mặt lau nước và mồ hôi trên mặt cô. Sau đó anh nghiêng mình, đốt một điếu thuốc.
Động tác châm thuốc của anh làm động đến Trần Tử Dữu, cô giật mình một cái, Giang Ly Thành lập tức nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô như đang trấn an một đứa trẻ vì gặp ác mộng mà sợ hãi.
Trần Tử Dữu vẫn dán mặt vào lồng ngực anh, có thể nghe thấy nhịp tim đều đều của anh. Cô vẫn biết rõ, cô chỉ là con rối, là sủng vật của anh mà thôi nhưng lúc này cô đột nhiên phẫn nộ vì điều đó. Cô thình lình ngẩng mặt lên, há miệng cắn vào xương quai xanh của anh, giống như khi nãy anh đã cắn cô vậy, chỉ có điều cô cắn khá mạnh.
Giang Ly Thành hơi run lên nhưng không hề nói năng gì. Anh tiếp tục hút thuốc để cô tùy ý oán giận, hung hăng cắn anh.
Trong đầu Trần Tử Dữu có hai thế lực đang giao chiến, một bên ra sức cổ vũ cô: cắn đi, cắn mạnh vào, cắn đứt xương cốt của anh luôn; một bên lại nhắc nhở cô: nhả ra, phải biết chừng mực chứ, đắc tội với anh là không xong đâu.
Cô vừa dây dưa vừa tăng thêm lực, cuối cùng cũng nghe thấy Giang Ly Thành hít mạnh vào, dung sức nắm cằm cô, nghiêng đầu cô qua một bên. Anh nắm hơi mạnh nên làm cô đau đến nỗi bật kêu lên, lại bị anh ép xuống giường, thật là gieo gió gặt bão mà.
Rất lâu sau đó, cô được Giang Ly Thành ôm vào phòng tắm, giẫm lên chân của anh, cả mình dựa vào anh, được anh ôm quanh eo, phun nước khắp người.
Rồi lại được anh lau khô từ đầu đến chân, ôm trở về giường, thay đồ ngủ và quấn cô vào trong chăn.
Cô đã mệt mỏi lại bị vây hãm như thế nên xương cốt đều muốn rã ra, chỉ có thể để mặc anh bài bố.
Khi anh cúi người tắt đèn thì Trần Tử Dữu nắm tay kéo kéo áo ngủ của anh.
Ngón tay cô rất yếu ớt nên cô nghĩ anh không cảm thấy được nhưng Giang Ly Thành lại ngừng ngay động tác, quay đầu nhìn cô.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Sự thật là anh không cam lòng giải thoát cho ông sao? Cũng không chịu bỏ qua cho tôi? Trò chơi này anh chơi chưa đủ ư?”
Trần Tử Dữu từng hoài nghi Giang Ly Thành có phải đã được huấn luyện để hỏi cung đặc biệt không, vì anh lúc nào cũng có thể đặt mình vào vị trí ngược sáng để nói chuyện được. Ánh sáng từ đèn đầu giường khiến khuôn mặt cô bị chiếu sáng rõ, không có chỗ nào để che giấu, ẩn nấp nhưng anh lại chỉ là một bóng hình được viền quanh, mơ hồ, nhìn không rõ nét mặt.
Cuối cùng cô cũng có thể cố sức mà ngồi lên được, đưa tay níu lấy vạt áo anh: “Nếu anh không muốn buông tha cho chúng tôi, nếu anh còn chơi chưa đủ thì van xin anh, hãy để ông sống lâu thêm chút nữa. Nếu ông ra đi, tôi thề, tôi có chết cũng sẽ rời khỏi anh, sẽ không cho anh có thêm cơ hội để đùa bỡn tôi nữa. Đến lúc đó, anh thật sự sẽ thiếu đi không ít lạc thú đâu, nhỉ?”
Giọng nói của cô nhẹ như gió ngoài cửa sổ, chính cô còn nghi ngờ là đang nghe nhầm.
Trần Tử Dữu không đoán nổi Giang Ly Thành đang nghĩ gì.
Đêm đó thân thể của anh cứng ngắc, mặt không biểu tình, ánh mắt thâm trầm khó dò, không nói một lời.
Trong không khí hồi hộp và khẩn trương cùng khuôn mặt lãnh đạm của anh, cô miễn cưỡng