Tác giả: Nhạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 134999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/999 lượt.
! Ngươi đem Triệu thị đuổi đi, là muốn cho người khác nhìn Tạ phủ chúng ta trở thành trò cười. Cười nhạo Tạ gia vô tình vô nghĩa sao? Hồ đồ! Bảo ngươi quản nhà không phải quản như vậy! Có phải ngươi muốn đem kẻ đắc lực của mình để bên cạnh Tạ Chiêu rồi đuổi đi hết tất cả mọi người, ngươi mới vừa lòng không?"
Nguyên Nghi Chi đỏ bừng mặt cười nhẹ , thật sự là quá xấu hổ rồi, nàng dù lớn như vậy nhưng mà cũng chưa bao giờ nghĩ thế.
Người đương thời coi trọng việc đối đãi với bà vú, đặc biệt là gia tộc lớn. Quả thật Nguyên Nghi Chi cũng có một bà vú quen thuộc chính là Tôn ma ma . Bà ấy còn đi theo Nguyên Nghi Chi đến Tạ phủ làm của hồi môn.
Nhưng mà, phần lớn bà vú kia được ở hẳn trong nhà như những nô tỳ khác , bình thường đều phục vụ các chủ tử đời này sang đời khác, cho nên chọn lựa tìm ra bà vú tốt hơn phân nửa không có vấn đề gì, hài tử phó thác cho nàng cũng yên tâm, khi còn bé làm bà vú, hài tử lớn dứt sữa sẽ ở bên cạnh trờ thành bảo mẫu. Chỉ cần nàng không làm sai việc lớn, sẽ đi theo Tiểu Chủ Tử cả đời.
Quan trọng nhất chính là kế ước bán thân của các nàng chủ tử nắm trong tay.
Nhưng là Triệu thị không giống, mặc dù bà ta xuất thân bần hàn, nhưng lại là lương dân, không phải nô tỳ Tạ phủ , không thuộc về dân đen, nàng vào Tạ phủ ban đầu để trở thành bà vú, ký chính là khế ước ngắn hạn hai năm, chỉ là bởi vì Tạ Chiêu không còn mẹ ruột nữa, cực kỳ không muốn xa rời sữa của bà vú. Tạ mẫu lại nuông chiều hắn, hắn muốn như thế nào sẽ theo như vậy, cho nên mãi đến giờ đã năm tuổi còn chưa dứt sữa.
Triệu thị không phải nô tỳ Tạ phủ, nàng có tư cách lương dân, nàng tùy lúc có thể bỏ Tạ phủ mà đi, nàng ở bên ngoài dĩ nhiên có nhà có con gái của mình, nàng ở Tạ phủ đi làm chỉ vì kiếm lấy tiền công nuôi sống người trong gia đình, tới bây giờ, nàng đã không cần làm công việc bà vú. Nhưng lại không có kiến thức cùng tư cách làm bảo mẫu. Trầm tính còn nhút nhát quả thật là khuyết điểm quá nhiều. Tuyệt đối sẽ làm ảnh hưởng đến Tạ Chiêu đến khi lớn lên, đây mới là nguyên nhân cơ bản Nguyên Nghi Chi đuổi viêc nàng.
Dĩ nhiên, Nguyên Nghi Chi sẽ lấy danh nghĩa Tạ Chiêu ngày lễ tết sẽ đưa cho Triệu thị chút vật phẩm, coi như là cảm tạ nàng đã nuôi Tạ Chiêu từ sữa của mình
Nguyên Nghi Chi yên lặng mặc cho Tạ mẫu phát tiết lửa giận, cho đến khi Tạ mẫu mắng mệt mỏi, lại thấy Nguyên Nghi Chi không nói tiếng nào, cũng cảm thấy không có ý nghĩa, mới ngừng nói.
Nhưng khi nhìn mặt của Nguyên Nghi Chi, Tạ mẫu chính không vừa mắt bằng mọi cách, nàng đưa tay trái qua gọi người đứng phía sau mình Đại Nha hoàn tử tinh, nói với Nguyên Nghi Chi: "Tử Tinh từ nhỏ đã phục vụ ta, trước khi ngươi vào cửa nàng vẫn giúp ta quản lý chuyện nhà, vô cùng hiểu chuyện, về sau sẽ để cho nàng đến bên cạnh ngươi phục vụ đi, quản lý chuyện nhà ngươi có càng nhiều người giúp càng tốt, tránh cho không biết chuyện lúng ta lúng túng."
Tử Tinh ước chừng 18, 19 tuổi, chính là đóa hoa đang nở rộ, da thịt mịn màng như bạch ngọc, mặt mày như vẽ, nhưng lại có khí chất đoan trang, một chút cũng không lộ vẻ cợt nhả, so với Linh Lung tiền bối của nàng còn có vẻ trầm ổn khí chất hơn nhiều.
Nguyên Nghi Chi trầm mặc một chút, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Tử Tinh một cái, mới hướng Tạ mẫu thi lễ, "Vâng" như vậy phải là thừa dịp nhét thêm người vào phòng cho hài nhi sao?
Năm đó dầu gì còn đợi Đinh Cẩm Tú mấy năm không con nói sợ vô sinh mới chọn Linh Lung, hôm nay lại nhờ vào một việc không đáng kể của Bà Vú mà nhét thêm vào một Tử Tinh?
Nguyên Nghi Chi dẫn Tử Tinh trở Thanh biệt viện , thân mình căng cứng , trong lòng bàn tay đầy mố hôi lạnh.
Nàng tức giận đến cả người đều run rẩy.
Nàng rốt cuộc hiểu rõ cảm giác Đinh Cẩm Tú năm đó —— không phải nàng không làm một hiền thê, mà chính là gặp được một bà bà ác bá.
Nguyên Nghi Chi nổi giận.
Nàng đây là mới gả vào Tạ phủ ngày thứ năm!
Trở lại Thanh Việt Viện, nàng đem Tử Tinh giao cho bà vú Tôn của mình, rồi tự nhốt mình ở thư phòng tại tây phòng, không cho bất cứ ai đến quấy rầy.
Nàng ngồi ở trước thư án, không nhúc nhích, mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trên thư án ống đựng bút, đồ rửa bút, giá bút những vật này, vừa tựa hồ con mắt không tiêu cự, chỉ là ngẩn người.
Cứ như vậy, nàng ngồi lặng thinh đến khi mặt trời xuống núi khiến trong phòng trở nên mờ mịt.
Nếu như Tạ Chiêu có mẹ ruột, ảnh hưởng của bà vú có thể ít một chút, nhưng với tình huống này tình cảm của Tạ Chiêu hầu như đều đặt hết ở Triệu thị, loại tình huống này thì càng hỏng.
Rõ ràng là trưởng tử của phủ Trạng Nguyên, rõ ràng tư chất không tệ, thông minh lanh lợi, rõ ràng phải thư thái thảnh thơi, phải là một hài nhi hoạt bát hướng ngoại, nhưng bây giờ giống như tiểu cô nương xấu hổ, nhìn thấy ai cũng sợ hãi, ánh mắt kia giống như động vật nhỏ đáng thương, không có tự tin, không có tự chủ, một kiểu người hay đắn do, tiếp tục như vậy, Tạ Chiêu sẽ trở thành người như thế nào?
Nếu như trong lòng Nguyên Nghi Chi có chút ích kỷ "Với danh