Tác giả: Nhạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1008 lượt.
ự ổn định của quốc gia và hòa bình lâu dài, ở Lại Bộ Thị Lang tất nhiên có thể rèn luyện toàn bộ năng lực, nhưng lại thiếu hụt về khả năng thực tế, thiếu kinh nghiệm tiếp xúc cùng dân chúng, đối với cuộc sống khó khăn của dân chúng càng không có kiến thức, hài nhi muốn xuống phía dưới rèn luyện vài năm."
Trong lịch sử có rất nhiều chính sách quan trọng của các nhà hùng tài vĩ lược, các nhà cải cách lớn. Bọn họ có thể đưa ra những vấn đề trị quốc an dân to lớn. Nhưng phần lớn không suy nghĩ đến việc phức tạp tại từng địa phương và những quan lại nhỏ bằng mặt không bằng lòng thói hư tật xấu, dấu trên lừa dưới. Bọn họ chỉ có thể đưa ra những biện pháp cương lĩnh thiên tài nhưng lại thiếu đi thủ đoạn áp chế để áp dụng hữu hiệu những chính sách này,cuối cùng dẫn đến cải cách thất bại.
Tạ Ung không dám nói mình vĩ đại cỡ nào không vụ lợi, nhưng là hắn quả thật không muốn ngồi không hưởng lợi, không muốn"Vì chức vụ mới làm quan" , việc hắn muốn làm bậy giờ, hắn muốn giúp ích cho quốc gia, dĩ nhiên nếu như có thể lưu danh sử xanh vậy thì càng tốt.
Tên, lợi, quyền, mỗi người luôn muốn đuổi theo, hắn cũng giống vậy, hắn chỉ là hy vọng mình sẽ làm tốt hơn 1 chút, làm tốt đẹp hơn một chút, nhờ có hắn mà dân chúng có nhiều lợi ích hơn.
"Vậy ngươi có thể quay lại không?" Tạ mẫu lo lắng nhất là tương lai của Hài nhi.
"Dĩ nhiên." Tạ Ung tất tự tin trả lời.
"Có thể trở thành quan lớn?"
"Đúng vậy." Tạ Ung trong lòng bất tắc dĩ, Tạ mẫu hi vọng hắn làm Tể tướng chấp niệm này khiến hắn nhức đầu.
Tạ mẫu vì tin tức hài nhi phải dọn ra ngoài làm cho ngơ ngác, nàng ngồi đó bất động thật lâu, một lát lại lo lắng hắn ra khỏi nhà có được an toàn, một lát lại lo lắng hài nhi có thể hay không vừa rời khỏi kinh thành sẽ bị kẻ thù công kích, không thể trở về được nữa với chốn phồn hoa.
Tạ Ung biết mẫu thân lúc này bị chút đả kích, sau khi đứng lên hành lễ rồi xoay người rời đi, sau lưng lại truyền đến Tạ mẫu càng phát ra thanh âm chán nản: "Đều nói nuôi nhi thật tốt, nuôi nhi có thể dưỡng già, nhưng mà nhìn xem nuôi hài nhi có ích lợi gì? Nuôi lớn tìm được một nữ nhân khác rồi, có kẻ nào trong lòng còn có mẹ kia chứ. . . . . . "
Tạ Ung bóp bóp nắm tay, bước chân chần chờ một chút, cuối cùng vẫn bước nhanh rời đi.
Nguyên Nghi Chi đối với tin tức muốn chuyển ra ngoài của Tạ Ung cũng thất kinh.
Nàng so Tạ mẫu dù hiểu biết hơn nhưng cũng cho là Tạ Ung sẽ luôn luôn làm quan ở kinh thành, sau đó bình ổn thăng nhập nội các trở thành Tể tướng.
Lúc trước khi chưa xuất giá nàng nghe Tứ đệ Nguyên Bình Chi đề cập tới, tựa hồ Tạ Ung cùng với huynh trưởng Nguyên Tu Chi chính kiến không hợp, như vậy về sau Tạ Ung giữ chức vị hữu tướng, Nguyên Tu Chi giữ chức vị Tả tướng, Tả Hữu Tướng chính kiến không hợp, hoàng thượng thuận lợi cân bằng quyền lực, lợi cho hoàng quyền vững chắc, hoàng thượng cũng không cần lo lắng Tạ phủ cùng Nguyên phủ kết thân mà tạo thành ảnh hưởng bất lợi.
Bất kể nói thế nào, nàng đều không nghĩ tới Tạ Ung sẽ rời kinh làm quan đất khách.
Chỉ là, nếu như có thể rời khỏi Tạ phủ ở kinh thành, tạm thời rời khỏi Tạ mẫu, đối với người vừa gả vào Tạ phủ là nàng mà nói, rất tốt là khác ấy chứ?
Ba ngày sau đó khi Tạ Ung đè cập đến việc dọn ra ngoài, Thánh Chỉ trong cung cũng được truyền xuống, Tạ Ung với cấp bậc tả phó đô ngự sử quan tam phẩm điều đến Đô Sát viện, kiêm nhiệm giám sát Ngự sử lưỡng Hoài lập tức nhậm chức.
Ngự sử là quan văn, phụ trách giám sát bách quan, là kỷ cương tai mắt và thay mặt cho hoàng thượng , có rất nhiều quyền hành, lại không cần có thực quyền phá án. Nhưng mà hoàng thượng cho Tạ Ung Thượng Phương Bảo Kiếm, gặp phải việc không hợp pháp có quyền chém trước tấu sau, đồng thời cho hắn Hổ ấn điều động quân sự lưỡng Hoài, có việc cấp bách, việc khó, đại sự có thể điều động quân đóng ở lưỡng Hoài.
Hiển nhiên, hoàng thượng hạ quyết tâm muốn quét sạch việc buôn bán muối.
Tạ Ung biết việc đề xuất tiến hành điều tra là do anh vợ thứ ba của hắn Nguyên Trị Chi, vạch ra chính sách cải tiến quả lý việc buôn bán muối cũng là do Nguyên Trị Chi, nhưng mà hoàng thượng hiển nhiên không muốn để cho Nguyên Trị Chi tiếp tục quá sâu hệ thống trị, thay đổi người, đổi tướng.
Vì liên quan đến dân sinh của quốc gia nên được đưa vào cơ bản của quốc sách , Huyền Dục cũng sẽ không để một đại thần toàn quyền nắm giữ, tất nhiên sẽ có khác người đi phân quyền hoặc giám thị.
Muối vụ cũng như thế.
Nguyên Trị Chi tiền kỳ công việc điều tra rõ ràng, hậu kỳ lại phải thay đổi Tạ Ung đi thao tác thực tế.
Tạ Ung bổ nhiệm rất gấp, mặc cho sắp đến năm mới, hắn phân phó Nguyên Nghi Chi chuẩn bị việc rời phủ, còn bản thân thì lo đến việc giao tiếp với quan phủ.
Tạ mẫu muốn ở lại Tạ phủ, hơn nữa lớn tuổi không nên bôn ba, nên tự nhiên sẽ không đi theo, Tạ Ung lưu lại Linh Lung, Thanh Đại phục vụ Tạ mẫu, lựa chọn dẫn theo Nguyên Nghi Chi cùng Tạ Chiêu lập tức nhậm chức.
Tử Tinh đương nhiên cũng ở lại Thanh Việt Uyển làm