Tác giả: Nhạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1004 lượt.
Khi Tạ Ung cầm tay của nàng thì Nguyên Nghi Chi cũng không hiểu vì sao, vốn đã trấn định đột nhiên lung lay, uất ức trong đáy lòng như Hoàng Hà vỡ đê tràn lan mãnh liệt hơn thông thường, nàng chưa từng nghĩ đến làm con dâu lại khó khăn như vậy, làm mẹ kế càng khó hơn.
Nhưng mà lúc này nàng cảm thấy uất ức tăng gấp bội, bởi vì biết Tạ Ung thương tiếc đối với nàng sao?
Bởi vì biết có người thương tiếc, nên cảm giác đau đớn ập đến, mới càng cảm thấy uất ức, mới càng không muốn che dấu nữa khóc rống một trận.
Nàng vùi mặt vào ngực Tạ Ung, mặc cho nước mắt chảy dài, ô ô khóc rống thất thanh.
"Bé con. . . . . . " Tạ Ung dùng tay xoa mái tóc đen nhu thuận của nàng, vừa cười vừa nói."Còn tưởng rằng nàng đã trưởng thành, thì ra vẫn là một tiểu hài tử. Ngoan, khó khăn cho nàng, ta hiểu."
Nguyên Tu Chi lúc xưa chính là thư đồng của hoàng thượng Huyền Dục, sau lại tiến vào Hàn Lâm viện đợi ba năm, lại trở thành Lại Thị Lang hai năm, sau được đặc cách thăng làm phó Tả Thượng Thư, thực chất là "Tả Tướng" , và phó Hữu Thượng Thư cùng nhau nắm giữ triều chính, mà cổ nhân lấy trái làm chánh, cho nên Nguyên Tu Chi trở thành chân chính"Thủ lĩnh Tể tướng" .
Dĩ nhiên đường thăng quan giống Nguyên Tu Chi không phải ai cũng giống thế, dù sao hắn cũng là cận thần bên cạnh hoàng thượng, có công hộ thánh giá, các triều đại thay đổi đại quốc công thần đều do nhảy vượt cấp , không đi theo quỹ đạo thông thường.
Nhưng từ ngày lập quốc tới nay tất cả các Tể tướng, đều làm quan tại kinh thành không hề bị đưa ra bên ngoài
Nghiêm chỉnh mà nói, trong kinh thành khắp nơi đều có quan, nhưng chỉ có số ít là đại thần và vài vị quan có thực quyền, phần lớn quan ở kinh thành đều tương đối nghèo nàn. Cho dù món béo bở có thể vơ vét phải chia cho quá nhiều người, cuối cùng còn sót lại cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì được một buổi giao tiếp của quan viên với nhau thôi. Nhưng làm quan ở kinh thành vì luôn được tỏa sáng trước mắt hoàng thượng, nên một khi được hoàng thượng ưu ái, sẽ vượt lên một lúc ba cấp.
- - - - - - - - nói tình tiểu thuyết đi W W W. X S 8. C N - - - - - - - - nói tình tiểu thuyết đi W W W. X S 8. C N - - - - - - - -
Trên căn bản đại quan ở bên ngoài rất có tiền, ngày lễ ngày tết sẽ có cả xe ngân lượng đầy ắp đưa đến kinh thành tặng lễ vật, để được thăng quan, để tại chức, hoặc vì muốn quay lại kinh thành. Nói tóm lại, mặc dù làm quan bên ngoài có nhiều món béo bở lớn, quyền hành lớn có thể xem như hoàng thượng một phương.So với làm quan ở kinh thành, quyền lực có vẻ lớn hơn nhiều. Nhưng ở bên ngoài dễ bị hoàng thượng lãng quên, có thể phải ở bên ngoài cả đời,không thể trở lại kinh thành, không thể đạt được đến địa vị cao.
Quan ở kinh thành, quan ở bên ngoài đều có ưu việt riêng, các quan viên đều theo đuổi một mục đích giống nhau, đều tình nguyện nghèo nàn ở kinh thành, mặc cho bên ngoài kiếm được nhiều tiền. Với Tạ Ung liên tiếp giành các chức Giải nguyên là một Trạng nguyên kì tài, hoàng thượng rõ ràng muốn đem hắn bồi dưỡng thành Tể Tướng, Tạ mẫu chưa bao giờ nghĩ tới con trai mình lại bị điều ra bên ngoài.
Tạ mẫu lo lắng trùng trùng hỏi: "Ngươi làm quan tại khinh thành không tốt sao? Sao tự nhiên bị điều ra ngoài? Là vì đắc tội với ai sao?"
Không đợi Tạ Ung trả lời, Tạ mẫu đã gào to lên: "Ta biết rồi, nhất định là nữ nhân kia làm hại! Ta đã không cho ngươi cưới nàng, ngươi không nghe, giờ ngươi nhìn xem! Nàng mới vừa vào cửa ngươi đã bị điều ra ngoài, bên ngoài vạn nhất gặp phải tại ương, thì phải làm sao? Nàng chính là mạng sao chổi! Không được! Ung nhi, ngươi không thể giữ lại nàng nữa!"
Nghe mẫu thân càng nói càng quá đáng, Tạ Ung không thể vô tâm uống trà nữa, đặt chiếc cốc lên bàn, hắn cất cao giọng áp chế lại sự cáu gắt của mẫu thân: "Nương nương! Người yên lặng một chút! Chuyện này không liên quan đến Nghi Chi, là do ta xin được ra ngoài, chuyện này đã là ý định của ta lâu nay rồi."
Tạ mẫu kích động đến mức mặt cũng đỏ lên, hận không thể đuổi Nguyên Nghi Chi ra khỏi Tạ phủ ngay lập tức, đột nhiên nghe hài nhi nói như thế, không khỏi kinh ngạc, nàng vốn đã đứng dậy, giờ lại chậm trãi ngồi lại giường, nghi ngờ nhìn Tạ Ung, hỏi: "Chính ngươi xin đi sao? Tại sao? Ngươi thật ngốc? Ngươi không phải không biết chưa một đại thần nào xin ra ngoài sao? Chẳng lẽ ngươi cam tâm làm quan phụ mẫu một nơi không thể về lại kinh ?"
Tạ Ung khẽ thở dài một cái, trong lòng nữ nhân được cùng phu quân của mình cùng hài nhi làm quan mang lại cho họ cuộc sống thanh nhàn . Thậm chí có thể vênh mặt hất hàm sai khiến kẻ khác hầu hạ đã là điều không thể hiểu.
Đối với Tạ mẫu mà nói, muốn hài nhi thi khoa cử làm quan, là vì muốn trở thành nhân vật lớn, thoát khỏi cuộc sống mà lúc trước bà cùng phu quân sống bần hàn sỉ nhục, hài nhi làm quan chức càng cao càng tốt. Về con đường làm quan của hài nhi thì giữ chức vụ gì, làm như thế nào nàng không hiểu nên không thể đưa ra lời khuyên tốt.
Tạ Ung nói: "Hài nhi muốn chân chính làm việc có ích cho dân, muốn duy trì s