Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tái Giá - Full

Tái Giá - Full

Tác giả: Nhạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1098 lượt.

mẹ kế" Nàng sẽ để mặc Tạ Chiêu tiếp tục như vậy, Tạ Chiêu càng không có khí chất, đối với hài tử sau này của nàng sanh ra sẽ tốt hơn.
Nhưng Nguyên Nghi Chi chịu ảnh hưởng khá sâu từ mẹ cả Trịnh thị, nàng có thể ghét tiểu thiếp thông phòng của phu quân của nàng, hận không bắt tất cả bọn họ biến mất, nhưng nàng sẽ không nhỏ nhen khắt khe với các hài nhi của phu quân, những hài tử kia mặc dù là do những nữ nhân khác sanh, nhưng mang trong mình một nửa huyết mạch của phu quân nàng, vì Tạ Ung suy nghĩ, nàng cũng sẽ không thể dạy hư Tạ Chiêu.
Nguyên Nghi Chi cúi đầu, nhìn chằm chằm những đường vân trên thủy ma thạch, trong đầu suy tính thật nhanh xem có nên nhượng bộ?
Nếu như mình kiên trì, tuyệt đối sẽ là một việc tốt không được nhận thấy xem ra cuối cùng sẽ đắc tội với cả nhà, mà ngay cả Tạ Ung cũng không ủng hộ nàng, việc này khiến nàng vô cùng thất vọng.
Nàng không nghĩ tới Tạ Ung lại là người cưng chiều hài tử không có chút nguyên tắc gì, về việc giáo dưỡng hài tử, Nguyên Nghi Chi cảm thấy Tạ Ung dù đỗ liên tiếp mấy Giải nguyên, dù là Trạng nguyên tài giỏi, cũng không bằng mẹ cả của mình.
Nguyên phủ chính là Đệ Nhất Thế Gia, có chí hướng rất cao, trong mắt người khác, có lẽ tiểu hài tử của Nguyên phủ đều là cẩm y ngọc được nuôi lớn trong chiều chuộng, thật ra thì không phải vậy. Trịnh thị nuôi dạy hài tử cực kỳ nghiêm khắc, văn ôn võ luyện, dựa theo tài năng mà răn dạy, không hề hạn chế quyền tự do lựa chọn của họ, thế nhưng luôn phải học tập chăm chỉ và cực khổ, trời đông giá rét hay ngày hè nóng bức đều không được lười biếng hay dùng đến mánh lới, bởi vì như vậy, mấy vị công tử Nguyên phủ mới vượt trội các bạn bè đồng trang lứa.
Một người có thể hay không thành tài, cho dù có liên quan đến thiên phú nhưng giáo dưỡng cũng ảnh hưởng rất lớn.
Nguyên Nghi Chi suy nghĩ một lúc lâu, quyết định nên thành thật cùng Tạ Ung nói với nhau một lần, vì nàng tin tưởng Tạ Ung và cũng xem như hồi đáp lại tin tưởng hắn đối với nàng.
Nàng sửa lại tư thế đoan chinh, nhìn thẳng vào mắt Tạ Ung: "thiếp thật ra rất ngốc, người khác đối với thiếp tốt một, thiếp sẽ móc hết tim phổi ra mà báo đáp. Thiếp mặc dù không biết phu quân vì sao đối với thiếp tốt như vậy, nguyện ý lấy thiếp. Nguyện ý ở trước mặt bà bà che chở cho thiếp, thậm chí đem tiền và quyền giao phó cho thiếp, thiếp mặc dù xuất thân Nguyên phủ, nhưng chỉ là con của thứ xuất, lại vừa mang tiếng khắc phu, phu quân đối tốt với thiếp, giống như cho thiếp một sinh mệnh thứ hai, để cho thiếp từng bị người ta thương hại người ta mỉa mai, bị người ta sợ hãi tránh xa, cho thiếp nhiều niềm vui mới nên thiếp vô cùng cảm kích, thiếp muốn toàn tâm toàn ý bào đáp chàng. Chàng để cho thiếp trông nom Chiêu nhi, thiếp muốn đem hết khả năng của mình để làm thật tốt dù có mang danh kẻ xấu cũng không sao."
Tạ Ung nghe nàng nói tâm tình khẽ động, tiểu thê tử đã khiến hắn thực sự kinh ngạc, cũng làm cho tim hắn càng ngày càng ấm áp.
"Có lẽ ở trong mắt người khác, thiếp đối với Tạ Chiêu rấtvô tình đúng không? Không thương yêu một đứa trẻ, chàng có tình phụ tử đối với Tạ Chiêu, mẫu thân đối với Tạ Chiêu có tấm lòng tổ mẫu trìu mến, chỉ có mình thiếp là mẹ kế độc ác?" Nguyên Nghi Chi tự giễu cười rồi nói: "Nhưng đau dài không bằng đau ngắn, biết rõ chuyện này không nên nhưng vẫn cừ dung túng, đó chính là làm hại hài tử không phải sao? Huống chi, tình cảm của Chiêu nhi vốn không nên đặt lên Triệu thị một người ngoài, việc này cho thấy chúng ta thất trách, nếu như bây giờ còn không vội vàng thừa dịp cùng hắn bồi dưỡng tình cảm, ta phải đưa tình cảm của Tạ Chiêu phải hướng về nguồn cội, nếu không khi hắn lớn lên tình cảm đối với chúng ta càng ngày càng xa cách không phải sao? Hắn sẽ đối với Tạ phủ không có cảm giác của tình thân, không có cảm giác thân tình, thậm chí cùng hài tử của chúng ta sau này không có tình cảm huynh đệ thân tình. Nói không chừng còn có thể hận chúng ta. Triệu thị nuôi Chiêu nhi bằng sữa của bà tuy có công nhưng bà cũng nhận được thù lao, hơn nữa theo như thiếp điều tra, Tạ phủ trả thù lao cho nàng gấp hai lần những bà vú khác, lễ tết còn có rất nhiều phẩm vật, cái này không nói đến, sau này vẫn cứ tiếp tục như thế, nhưng tuyệt đối không thể để cho bà bầu bạn sớm tối cùng Tạ Chiêu, phải tách bà ra khỏi Tạ Chiêu những việc như thế này không nên chậm trễ phải làm càng sớm càng tốt."
"Nghi Chi, Nghi Chi, nha đầu ngốc của ta." Tạ Ung khẽ than, cô nương ngốc nghếch hết sức thật thà, một chút thủ đoạn cũng không biết, về sau sống cùng mẫu thân phải làm sao?
Xem ra Nguyên phủ bảo vệ nàng quá tốt nàng so với Đinh Cẩm Tú nửa tâm cơ thủ đoạn cũng không có.
Tạ Ung cầm chặt tay nàng: "Ta hiểu lòng nàng, ta biết nàng một lòng lo lắng và nghĩ cho Chiêu nhi, chỉ là đừng nóng vội, chuyện này ta sẽ xử lý. . . . . . Ai chà, thế nào? Thế nào? Thế nào mới vừa nói rất hay rốt lại khóc nữa? Mới vừa rồi còn một bộ dạng phong phạm đương gia chủ mẫu đâu rồi, sao mà mới chớp mắt đã khóc đến phải lau nước mắt đến đáng thương?"