80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.

hào một cái trên người Hoa Kì, vành tai và tóc mai chạm vào nhau nói: “Lần này xong rồi, để cho mẹ anh thấy được.”
Hoa Kì bị giật mình không thể kém hơn Trang Hào, a a ô ô nói không ra nguyên cớ.
Ngoài cửa, mẹ Trang Hào cầm cơm trưa vội vã đi ra ngoài, đúng lúc gặp Quách Tĩnh ăn xong cơm trưa trở lại: “Dì, sao vội đi nơi khác vậy?”
Mẹ Trang Hào dừng bước lại, quay đầu liếc mắt nhìn kú túc xá, hỏi “Quách Tĩnh, dì hỏi cháu chuyện này”

Tác giả có lời muốn nói: ha ha. . . . . . Trang Hào chắc chắn không thể bị người khác thượng , dù ở bên trên cũng chỉ có thể là Hoa Kì , nhưng Hoa Kì không có bản lãnh này! Vì vậy Trang Hào chỉ có thể là tổng công!






Tương Lai
Quách Tĩnh từ nhỏ đã chơi với Trang Hào, lớn lên cũng cùng nhau hỗn, đánh nhau, mò cá, đem chim đi dạo nơi tĩnh mịch chuyện gì cũng làm qua, đương nhiên rất quen thuộc với mẹ Trang Hào, giữa hai người cũng không có gì giữ kẽ, mắt nhìn mẹ Trang Hào vội vã đi ra khỏi cửa, nét mặt bà vừa mừng vừa sợ, thật đúng là khiến Quách Tĩnh nghĩ không ra.
“Quách Tĩnh, dì có một chuyện muốn hỏi cháu.”
Đầu lưỡi Quách Tĩnh liếm hàm răng trong miệng, phía trên còn lưu lại mảnh vụn cơm trưa, liếm xong cười nói: “Có chuyện gì dì cứ hỏi, biết cháu sẽ nói cho dì.”
Mẹ Trang Hào cười nói: “Không cần nghiêm túc như vậy.” Mẹ Trang Hào xoay người lại liếc ký túc xá, hỏi “Trong phòng là đối tượng mới của Trang Hào sao?”
Quách Tĩnh ho khan hai tiếng, tăng nhanh bước chân đi đến ký túc xá, đến cửa, Quách Tĩnh nắm tay nắm cửa kéo ra bên ngoài, két một tiếng cửa mở ra, Quách Tĩnh ghé đầu vào, đúng lúc cửa trong phòng đang mở.
“Ai vậy?” Trang Hào ở bên trong la ầm lên.
Quách Tĩnh cười đùa nói: “Là em.” Nói xong, Quách Tĩnh vào phòng, vừa đi đến cửa liền nhìn thấy Trang Hào cùng Hoa Kì hai người đều thân thể trần truồng vẻ mặt trầm muộn. Một ý niệm chợt thoáng qua, Quách Tĩnh kinh ngạc nói: “Ca, mới vừa rồi dì tới, chẳng lẽ gặp phải anh và Hoa Kì hai người. . . . . . ?” Quách Tĩnh nhíu mày.
Trang Hào chán ghét gãi đầu: “Ai biết mẹ tôi tới đây vào lúc này.”
Quách Tĩnh vội vàng đặt hộp cơm lên bàn: “Dì gặp hai người đang làm cái kia?”
Trang Hào gật đầu một cái: “Nhưng đưa lưng về phía cửa, chắc nhìn không rõ ràng lắm.”
“A. . . . . . chắc là vậy.” Quách Tĩnh thở dài một tiếng, cam đoan nói: “Không có chuyện gì không có chuyện gì, mới vừa rồi ở cửa dì còn hỏi em, có phải anh tìm người yêu mới hay không, đoán chừng bà ấy không ngờ người anh đè phía dưới là con trai.” Quách Tĩnh buông lỏng tâm tình khẩn trương, nói đùa: “Về sau làm việc phải khóa cửa, lúc này người tiến vào là mẹ anh, ngộ nhỡ là công an tới càn quét tệ nạn thì xong.”
Trang Hào thở phào nhẹ nhõm: “Cút đi, cái gì đến miệng cậu cũng biến vị.” Nói xong, Trang Hào nghiêng đầu liếc nhìn Hoa Kì, thấy cậu không chút kiêng kỵ tách chân ra, duy trì tư thế mới vừa rồi bị mình đè, gương mặt rất bứt rứt, vội vàng kéo chăn đắp lên người cậu nói: “Không có chuyện gì thì cậu đi nhanh đi.”
Quách Tĩnh bĩu môi: “Xì, anh thật sự coi Hoa Kì là con gái sao? Nhìn chút cũng không thể?” Quách Tĩnh thuận tay rút điếu thuốc từ hộp thuốc trên giường, kẹp bên lỗ tai nói: “Đi nha.”
Quách Tĩnh mở cửa đi ra ngoài, Trang Hào vội vàng chen chân đá Hoa Kì một cước: “Ai bảo em không khóa cửa, may mà mẹ anh không thấy, nếu không làm sao giờ?”
Hoa Kì nằm ở trên giường gạch, mặt không chút thay đổi nói: “Làm em sợ muốn chết, nếu thực sự thấy được, em đoán chừng mẹ anh cầm dao chém chết em mất.”
Trang Hào trêu ghẹo nói: “Có thể lắm.”
Hoa Kì càng nghĩ càng không có tư vị, chợt ngồi dậy: “Ca, anh nói hôm nay nếu mẹ anh thật sự nhìn thấy, anh tính làm sao?”
Trang Hào ngậm lấy điếu thuốc nói: “Không biết, chưa nghĩ đến.”
“Em còn có thể đoán được mẹ anh sẽ làm như thế nào.” Hoa Kì nói lầm bầm.
“Làm sao?” Trang Hào liếc cậu.
“Còn có thể làm gì, khẳng định để anh đừng tìm em, sau đó vội vàng tìm cho anh một cái cô gái để kết hôn sống đến chết chứ sao.” Hoa Kì cúi đầu nói.
Không thể không thừa nhận, Trang Hào cùng Hoa Kì nghĩ giống nhau.
“Vậy. . . . . . Vậy em cảm thấy anh sẽ làm gì?” Trang Hào cười hỏi.
Hoa Kì khẽ nâng đầu lên, sa sút tinh thần nói: “Còn có thể làm gì? Bản thân anh đã thích con gái, giờ chuyện với em coi như yên ổn, đến lúc mẹ anh quậy một phát, đảm bảo anh liền đầu hàng.” Hoa Kì nghĩ, lại bổ sung: “Hơn nữa anh chưa từng nói yêu em, tách ra còn không phải là chuyện nhỏ?”
Trang Hào cười nói: “Em đúng là hiểu rõ nhỉ.” Trang Hào bắn tàn thuốc xuống đất, thân thể xê dịch đến bên cạnh Hoa Kì, tới gần đưa tay nắm lấy Hoa Kì nói: “Hoa tiểu cẩu, em cảm thấy hai người đàn ông có thể có tương lai sao?”
Hoa Kì lắc đầu một cái: “Không có.”
“Vậy em còn muốn? Nếu anh nói thích em, em sẽ đi theo anh cả đời sao?”
Hoa Kì bỗng nhiên ngẩng đầu: “Anh cứ nói đi, em liền đi theo anh.”
Trang Hào cười rất là hả hê: “Vậy bên chỗ ba mẹ em tính sao?”
“Không biết, nhưng chỉ cần anh ở đây, em sẽ có sức m