Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.
ậy, thời gian làm việc trôi qua thật nhanh, khách trong nhà tắm càng ngày càng ít, cho đến khi không còn một ai, mấy tắm kỳ công cuối cùng ngừng lại, từng người mệt đỏ mặt tía tai, lúc này Chu Quý Nhân ngồi ở trên giường ấm nói: “Mấy anh em đi ra ngoài uống một chút không?”
“Được đó, mọi người góp tiền thôi.”
Chu Quý Nhân thấy tất cả mọi người đồng ý đi nhậu, quay đầu hỏi Hoa Kì: “Hoa Kì đi không?”
Hoa Kì lắc đầu một cái: “Không, tôi quá mệt mỏi.”
“Mệt mỏi mới cần buông lỏng, đi đi, cùng lắm thì phần của cậu anh giúp cậu thanh toán.”
Hoa Kì vẫn lắc đầu như cũ: “Thật không đi, tôi thật sự quá mệt mỏi, tôi phải nằm nghỉ một lát, nếu không ngày mai không đứng dậy nổi.”
Chu Quý Nhân khuyên như thế nào cũng không khuyên nổi Hoa Kì, liền dứt khoát bỏ qua, đợi mấy người mặc quần áo tử tế trước sau ra khỏi nhà tắm.
Nhà tắm liền yên tĩnh lại, cuối cùng Hoa Kì buông lỏng, cậu nghiêng người dựa vào giường ấm, da mắt trùng xuống, cậu đang mơ hồ thì nghe thấy tiếng giận mắng trong hành lang truyền đến.
“Bàng Suất mày không đồng ý cũng phải đồng ý, hợp đồng này tao hủy định.”
Đây là giọng Chương Viễn sao? Hoa Kì nhất thời tinh thần tỉnh táo, vội vàng chạy chân không đến cửa, đẩy cửa ghé đầu nhìn ra ngoài .
Chương Viễn tức giận đằng đằng đi ra cửa, phía sau hắn là Chương Thỉ cùng Bàng Suất, thạch cao trên cánh tay cùng đùi của Bàng Suất đã hủy, nhưng hắn vẫn vừa đi vừa đỡ chân như cũ nói: “Tùy mày, nhưng tiền bội ước tao nhất định sẽ giữ lại.”
Vừa dứt lời, Chương Viễn ngừng lại, quay đầu nói: “Mày thực giỏi.”
Bàng Suất cười nói: “Đi thong thả, không tiễn.”
Chương Viễn tức giận đỏ mặt tía tai, vung tay một cái ra khỏi nhà tắm, Chương Thỉ theo sát phía sau đi ra ngoài.
Bàng Suất đứng ở đại sảnh cười một lát, quay người lại đúng lúc thấy Hoa Kì lộ ra cái đầu trọc, cười nói: “Thằng nhóc mày vươn cổ nhìn gì đấy?”
Hoa Kì theo bản năng sờ sờ đầu: “Không có chuyện gì, tùy tiện xem một chút.”
“ĐM, mày cho rằng đây là chợ bán thức ăn à, còn tùy tiện xem một chút.”
Hoa Kì bĩu môi: “Tôi ngủ.” Nói xong Hoa Kì liền rút đầu về, mới vừa đóng cửa Bàng Suất liền túm cửa tiến vào: “Đừng ngủ sớm như vậy, trước chà xát tắm rửa giúp tao, hôm nay tao vừa hủy thạch cao, không tắm khó chịu muốn chết.”
Hoa Kì đã rất mệt mỏi, từ chối nói: “Hôm nay bãi công, ngày mai lại nói.”
Bàng Suất làm sao cho phép Hoa Kì từ chối? Đã sớm cầm quần áo cởi sạch sẻ, chậm rãi đi tới phía dưới vòi hoa sen, miệng còn nói : “Tao ngứa chết rồi đây, nhanh tới.”
Hoa Kì càng nghe càng cảm thấy lời Bàng Suất nói thật bất nhã, một dòng nước màu vàng, nhếch miệng cười nói: “Nhột anh tự mình gãi đi.” [Đầm: Kì ca lại nghĩ đến mấy chuyện ooxx nữa rồi đây =.='>
Bàng Suất ý thức được ý của Hoa Kì, mặt trầm xuống thuận tay quăng khăn lông ướt tới, bộp một tiếng trúng người Hoa Kì, bị đau Hoa Kì máy móc ngồi dậy: “Anh làm gì thế?”
“Tao nhột lắm, mày tới đây gãi giúp tao.” Bàng Suất vô lại cười cười, thỉnh thoảng còn chau chau mày, hạ lưu mười phần.
Hoa Kì bỏ khăn lông, nằm xuống lần nữa: “Mặc kệ, hôm nay tôi chà xát nhiều lắm, mệt chết đi được, nào có thời gian giúp anh gãi hết ngứa.”
“Rốt cuộc có qua không?” Bàng Suất phát ra cảnh cáo.
Hoa Kì nhắm mắt lại nói: “Mặc kệ, tôi muốn đi ngủ.”
“Mày được, mày thật giỏi.” Nói xong, Bàng Suất xoay tay lại đóng vòi hoa sen, cả người là nước đi tới, chợt nghiêng người nằm úp sấp trên người Hoa Kì.
Hoa Kì theo bản năng cong chân, giận dữ hét: “Anh quá nặng, nhanh xuống, anh muốn đè chết tôi à.”
Bàng Suất hít mũi một cái, cười nói: “Có phải Trang Hào cũng đè mày ra như vậy mà làm không?”
Hoa Kì mở mắt, lúc này mới phát hiện lỗ mũi Bàng Suất sắp áp lên mũi của mình rồi, một hơi khí nóng phả lên trên mặt mình. Hoa Kì dùng sức giằng co: “Anh nhanh xuống.”
“Không xuống, tao phải khiến mày gãi hết ngứa cho tao.” Bàng Suất trêu đùa.
Hoa Kì bị Bàng Suất đè thở không nổi, bất đắc dĩ ngước đầu hả to miệng hô hấp: “Anh mau dậy, tôi không thở được.”
Bàng Suất hơi nâng thân thể, lúc Hoa Kì muốn giãy giụa hắn dùng lực đẩy chân Hoa Kì ra, thuận thế nằm ở giữa hai chân cậu.
Đồng phục làm việc trên người Hoa Kì rất mỏng, cảm giác chỉ có một tầng lụa, mà Bàng Suất tắm qua nước, trên người còn ẩm ướt, lúc phía dưới bị đụng vào, Hoa Kì rõ ràng cảm thấy ẩm ướt.
“Hoa Kì tôi hỏi cậu, lúc Trang Hào chơi cậu có phải dùng tư thế này hay không?” Bàng Suất cười đùa nói.
Hoa Kì tức giận nói: “Mắc mớ gì tới anh, nhanh đứng lên cho tôi.”
“Ngượng ngùng à?” Bàng Suất chống tay hai bên Hoa Kì đỡ thân thể dậy, cái mông dùng sức đỉnh mấy cái: “Có phải thảo mày như vậy hay không?”
Hoa Kì thật mệt mỏi, thuận miệng mắng: “Anh xuống nhanh cho tôi.”
Bàng Suất thuộc loại thích mềm không thích cứng, càng làm trái hắn, hắn lại càng muốn tiếp tục làm: “Học được cách mắng chửi người đúng không? Được, vậy tao không xuống, xem mày có thể làm gì.” Bàng Suất bắt đầu nhích người, mặc dù cách một tầng đồng phục làm việc thật mỏng, nhưng lúc hắn đụng vào, Hoa Kì vẫn cảm thấy đau.
Bà