80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2194 lượt.

ạnh.”
Trang Hào dùng ngón tay nhẹ nhàng nhéo cánh tay Hoa Kì, không biết nói lời tiếp theo như thế nào, trầm mặc một hồi lâu Trang Hào nói: “Trước đừng nghĩ nhiều như vậy, đứng lên ăn cơm đi.”
Tâm tình Trang Hào rất nặng nề, xuống giường mặc quần áo, Hoa Kì theo sát phía sau cùng đi theo, không quá vui vẻ ngồi bên cạnh Trang Hào, mặt kéo thật dài, sắp vượt qua núi Trường Bạch luôn rồi, Trang Hào nhìn ra Hoa Kì đây là cáu kỉnh. Trang Hào thở dài một tiếng: “Suy nghĩ nhiều như vậy làm cái gì?, sống một ngày tốt một ngày, . . . . . . Ăn cơm đi.” Trang Hào đưa đũa tới.
Hoa Kì mới vừa đưa tay nhận đũa liền nghe thấy có người gõ cửa.
“Con trai, con dậy chưa?”
Cả người Trang Hào và Hoa Kì run lên, hai người liếc nhìn nhau xong, Trang Hào đáp một tiếng: “A, đã dậy.”
Cửa mở ra, mẹ Trang Hào đi vào, lúc nhìn thấy Hoa Kì rõ ràng sửng sốt một chút, kinh ngạc nói: “Hoa Kì đến lúc nào vậy?”
Hoa Kì vội vàng nói: “Cháu vừa đến, dì ăn cơm trưa chưa?”
Sắc mặt mẹ Trang Hào hơi chuyển biến tốt, cười nói: “Ăn rồi.”
Trang Hào nhân cơ hội ho khan hai tiếng: “Mẹ trở lại làm gì?”
Mẹ Trang Hào thở dài nói: “Không phải là mới ra đầu đường liền gặp Lưu thẩm của con à, bà ấy nói tìm con có chuyện, mẹ liền mang bà ấy đến đã tới.”
Nghe lời này, lúc này Trang Hào mới nhìn về ngưỡng cửa.
Lưu thẩm trong miệng mẹ Trang Hào không phải là người khác, chính là mẹ Chương Viễn.
Mặc dù Trang Hào và Chương Viễn đối đầu nhau, nhưng mẹ hắn và nhà mình quan hệ không tệ lắm, là hàng xóm lâu năm, hơn nữa lúc hai nhà còn chưa giàu có, mẹ Chương Viễn và mẹ Trang Hào không có chuyện gì làm hay qua lại nói chuyện giúp đỡ nhau.
“Thím tìm cháu có việc gì à? Vào nhà hãy nói.” Trang Hào đứng lên, nhường cái ghế lại cho bà ngồi xuống.
Mẹ Chương Viễn có chút thẹn thùng, lúng túng ngồi xuống nhìn trên bàn, cười yếu ớt nói: “Mẹ cháu làm cho cháu?”
Trang Hào cười cười: “Vâng.”
Mẹ Chương Viễn không lên tiếng, nhất thời rơi vào trầm mặc, Trang Hào nhìn bà đoán chừng có chuyện khó nói? Thuận miệng hỏi: “Thím, thím có chuyện gì cứ nói.”
Mẹ Chương Viễn khẽ mỉm cười: “Thím đi. . . . . . Ai” mẹ Chương Viễn thở dài một cái, ngước mắt nhìn Trang Hào: “Chuyện là như vậy, thím cũng khó có thể mở miệng, chẳng qua thím không có biện pháp khác, chỉ có thể đến tìm cháu.”
Trang Hào gật đầu một cái: “Có chuyện gì thím cứ việc nói.”
Mẹ Chương Viễn do dự một hồi, mở miệng nói: “Trang Hào à, thím cũng coi như nhìn cháu lớn lên, mặc dù cháu và Chương Viễn nhà thím luôn không hợp, nhưng thím và mẹ cháu cũng coi như chị em lâu năm, hôm nay thím tìm cháu chỉ hy vọng cháu có thể nhìn tầng quan hệ này mà giúp Chương Viễn một chút.”
Trang Hào buồn bực nói: “Chương Viễn xảy ra chuyện gì?”
Chương Viễn mẹ ai thán nói: “Chương Viễn lúc này coi như là bị người ta hại.”
“Bị người ta hại?” Trang Hào rất kinh ngạc, anh và Chương Viễn quen biết nhiều năm như vậy dường như chưa từng thấy Chương Viễn tham ăn thua thiệt lần nào, hắn không hại người khác đã không tệ.
Chương Viễn mẹ gật đầu một cái: “Chương Viễn gần đây bận làm miếng đất gì đó, thím và cha nó lại không hiểu, cũng không giúp được một tay, lại nói, đứa nhỏ này chưa từng phạm hồ đồ, sao bây giờ có thể dồn hết tiền vùi vào mảnh đất trống khu Hứng Nam kia chứ? Lúc này tốt lắm, tiền đưa người ta rồi, kết quả không tìm được người.”
Trang Hào nghe rõ chuyện gì xảy ra, nói: “Mảnh đất trống khu Hứng Nam kia không tệ, nhưng khai phá phải hạ phí tổn rất lớn, có phải Chương Viễn vay tiền đập vào mảnh đất trống này hay không?”
“Đúng là vậy, đứa nhỏ này đem toàn bộ gia sản quăng vào, thiếu bên ngoài không ít tiền.” Mẹ Chương Viễn than thở xong, nước mắt từ khóe mắt như xuyến hạt châu chảy ra ngoài, có mấy giọt rơi lên mu bàn tay của bà, bà đưa tay lau đi, lại nói: “Tiền đã gửi qua mấy ngày rồi, hôm qua mới phát hiện không thấy người đâu, thím hỏi nó chuyện gì xảy ra nó lại không nói, cuối cùng vẫn là Chương Thỉ nói cho thím biết.”
Mẹ Trang Hào không nhìn nổi, đi tới bên người an ủi bà: “Chuyện như vậy không thể gấp, nếu bị người ta lừa thì nhanh báo cảnh sát, nói không chừng còn có thể đòi được tiền về.”
“Đã báo cảnh sát, nhưng trong lúc nhất thời không thể lấy về, chuyện vốn chỉ có người trong nhà biết, nhưng không biết sao lại truyền tới tai mấy chủ nợ, sáng sớm hôm nay họ liền tới nhà đòi tiền, trong lúc mấu chốt này, Chương Viễn lấu đâu ra tiền trả người ta?”
Nghe đến đó, Trang Hào cũng không ngại nói thẳng: “Thím, cháu hiểu thím tìm đến cháu để làm gì, nhưng cháu nói thật với thím, chuyện này sợ rằng cháu không giúp được.”
Mẹ Chương Viễn sững sờ, ngẩng đầu lên cầu khẩn nói: “Trang Hào à, cháu giúp Chương Viễn một lần đi, xem mặt mũi thím được không? Nếu như cháu không giúp nó, nó bị những người đó bức tử mất.”
Trang Hào nghiêm túc nói: “Thím, không phải cháu không muốn giúp ngài, mà là đoàn xe của cháu cũng không làm ăn tốt, khách hàng trước kia đều lần lượt bị người khác lấy đi, tiền bạc bây giờ cũng không có bao nhiêu, nếu như là 10 mấy vạn cháu còn có thể