Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.

ng Suất ít nhất hai tuần không có làm chuyện đó, khi hắn đè ép Hoa Kì làm bộ thì nhị đệ thậm chí có xu thế ngẩng đầu.
Hoa Kì cảm thấy phía dưới có một thứ nửa mềm nửa cứng chỉa vào, mặt đỏ sậm nói: “Bàng Suất anh nhanh xuống, tôi giúp anh tắm kỳ còn không được sao?”
“Giờ mới đồng ý? Chậm, hôm nay tao chơi mày một lần được không?” Bàng Suất càng nói càng cười, động tác càng nhanh.
Hoa Kì bị hắn đụng rất đau, đặc biệt là nơi đản đản, bị đụng đau.
Bàng Suất chơi không chán, dứt khoát không làm theo ý Hoa Kì, lại khó có thể dừng tay. Đúng lúc này, cửa nhà tắm đột nhiên mở ra, phục vụ ngoài cửa mới vừa mở miệng nói chuyện liền bị một màn trước mắt kinh hãi khó có thể lên tiếng.
Hoa Kì nghe được cửa có động tĩnh, vội vàng ngẩng đầu lên xem, vốn tưởng rằng chỉ có phục vụ mà thôi, khi nhìn thấy bên cạnh hắn còn có một người, nội tâm động một cái liền đứt dây cung.
Lúc Bàng Suất thấy Trang Hào đã dừng động tác, hắn vốn tưởng Trang Hào sẽ xông tới động thủ với hắn, ai ngờ Trang Hào đứng tại chỗ rất lâu không động, Bàng Suất cảm thấy chơi không có ý nghĩa, liền nâng cao nhị đệ nửa mềm nửa cứng đứng lên, mỗi một bước đi, nhị đệ ở dưới người hắn còn lắc lư mấy cái.
Trang Hào liếc nhìn Bàng Suất, lại nhìn Hoa Kì nằm ở trên giường ấm, mặt không chút thay đổi, trong lòng lại tức giận như lửa.
Bàng Suất đi tới vòi hoa sen, vặn vòi nói: “Gió nào thổi mày tới?”
Trang Hào hừ lạnh một tiếng không để ý Bàng Suất, lại nói với Hoa Kì: “Mặc quần áo đi theo tôi.”
Hoa Kì không dám chậm trễ, vội vàng cởi đồng phục trước mặt Trang Hào cùng Bàng Suất, sau khi đổi quần áo xong, cúi đầu lướt qua Trang Hào chạy ra ngoài cửa đi.
Hoa Kì đứng ở cửa Ngũ Hành chờ Trang Hào ra ngoài, đợi năm phút đồng hồ mới thấy Trang Hào đi ra khỏi cửa kính lớn, khi anh ra khỏi cửa, Hoa Kì vội vàng cúi đầu, câm như hến không dám hé răng.
Hoa Kì không biết tại sao mình chột dạ, rõ ràng chuyện gì mình cũng không làm, giữa Bàng Suất cũng trong sạch, nhưng cậu lại chột dạ, dũng khí mở miệng giải thích cho mình cũng không có. Len lén liếc nhìn Trang Hào đang đi về phía bên này, anh tức giận mười phần, sắc mặt âm trầm, đi bộ thật giống như gió, dưới tình huống này, Hoa Kì càng khó có thể lên tiếng.






Đừng Nói Đi Là Đi Như Thế
Hoa Kì cho rằng giữa mình và Bàng Suất thật sự không có gì, Trang Hào mặc dù hiểu lầm nhưng giải thích đi giải thích lại rồi cũng sẽ qua, nhưng mà nhìn thấy sắc mặt đó của Trang Hào, Hoa Kì bỏ đi tất cả ý niệm, lúc này chỉ có thể lợn chết không sợ nước sôi, rốt cuộc vẫn im lặng giống như lần trước, để mặc cho Trang Hào đánh một trận tơi bời.
Lúc Trang Hào đi đến bên cạnh cậu, Hoa Kì cúi đầu không lên tiếng, Trang Hào vòng qua cậu lên xe, kết quả cậu còn đứng im đấy, Trang Hào giận vô cùng, hạ cửa kính xe xuống mắng: “Cậu làm gì đó nữa, mau lên xe nhanh lên.”
Hoa Kì sợ, khẽ run rẩy vội vàng mở cửa lên xe.
Trang Hào khởi động xe, chạy thẳng về đoàn xe của mình, trên đường, Trang Hào cứ nhìn chăm chăm phía trước, nhếch miệng nói: “Hoa Kì cậu giỏi thật đấy.”
Trang Hào không để ý đến hắn, tự nhiên đi về phía phòng nghỉ, thỉnh thoảng lại quay đầu phát hiện Hoa Kì không yên lòng nhìn chằm chằm cái bàn, Trang Hào lại càng điên hơn, đổi hướng trở về giơ chân đá một cái vào mông của Hoa Kì: “Nhìn gì nữa, không mau đi nhanh lên?”
Hoa Kì che mông, như một làn khói chạy nhanh về phòng nghỉ.
Quách Tĩnh nhìn hai người bọn họ, trêu ghẹo nói: “Sao vậy? Hoa Kì lại chọc giận gì anh à?”
“Cút đi, đi mà đánh bài của cậu.” Trang Hào bước nhanh đi theo, vừa trở về phòng nghỉ Hoa Kì đã quy củ ngồi ở trên giường gạch, đầu cúi xuống, Trang Hào cởi áo vét tông, bên trong chỉ mặc một cái áo sơmi màu xám, anh xem thường không thèm liếc nhìn Hoa Kì, ngồi sang bên cạnh nghiêng chân, trong tay vuốt vuốt một gói thuốc lá chưa mở.
Hoa Kì không biết Trang Hào đang nhìn cái gì, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên lại cúi ngay đầu xuống, cứ ngó nghiêng từ nãy đến giờ.
“Anh, em và Bàng Suất thực sự không có gì mà.” Hoa Kì vừa run vừa nói, giọng nói có chút khàn khàn.
Trang Hào tiện tay vứt hộp thuốc lên trên bàn, không thèm liếc, nói: “Tôi biết.”
“Vậy tại sao anh lại giận?” Hoa Kì hỏi ngược lại.
Trang Hào vẫy vẫy tay: “Tôi không quan tâm đến vấn đề ấy, chỉ đang nghĩ nếu mẹ tôi biết quan hệ của hai chúng ta, có chết cũng nhất định sẽ phản đối, tôi thấy hay là nhân cơ hội này chúng ta cắt đứt luôn cho rồi.”
Hoa Kì đã sớm nghĩ tới sẽ có một ngày như thế, nhưng tâm cậu tương đối rộng rãi, mọi việc đều không xem nặng lắm, hơn nữa cậu cảm thấy cậu và Trang Hào có thể qua một ngày là tốt một ngày, xem ra, lúc này là thời điểm tốt để chấm dứt.
Hoa Kì chịu đựng mũi cay cay, gật đầu nói: “Em biết rồi.” Hoa Kì từ trên giường đất đứng lên, chậm rãi đi tới cửa, mỗi một bước Hoa Kì cảm thấy tâm mình xoắn lại như bánh quẩy, đau dữ dội, chua xót lợi hại hơn.
Trang Hào nghiêng đầu nhìn cậu, thấy cậu chuẩn bị bước ra khỏi cửa liền nói: “Định đi đâu