The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.

ề lại mắng mẹ.”
“Không có chuyện gì, mẹ cứ nói là con muốn đi, mẹ không ngăn được.” Hoa Kì nhe răng cười khúc khích, quay người sải bước đi ra ngoài.
Giao thông trong thành phố không tính là phát đạt, muốn ra khỏi thành phố cũng chỉ có thể ngồi tàu hỏa, Hoa Kì mua vé đi đến H thị, tám giờ tối mới lên đường, vì vậy Hoa Kì an vị ở trong phòng đợi.
Đây là lần thứ hai Hoa Kì rời khỏi thành phố, lần đầu tiên là đi theo Trang Hào đến môi thành.
Lần đầu đơn độc rời khỏi thành phố nhỏ này, tâm tình Hoa Kì hết sức thấp thỏm, một nháy mắt bước lên tàu Hoa Kì lại có chút không nỡ, đứng ở cửa ngây ngây nhìn bên ngoài.
Từ thành phố đến H thị ít nhất phải bảy, tám tiếng, mà Hoa Kì mua vé đi ngay trong ngày cho nên không có chỗ ngồi, cậu chỉ có đứng ở cửa ra vào trên tàu, lúc mệt mỏi ngồi lên balo nghỉ một lát, thỉnh thoảng sẽ có người chạy đến đây hút điếu thuốc, Hoa Kì yên lặng nhìn bọn họ, cảm thấy nhàm chán thì Hoa Kì lại lấy gói Hoàng Hạc lâu mua cho Trang Hào đêm đó ra, hút một điếu thuốc giải buồn.
Đến H thị đã là nửa đêm, Hoa Kì ra khỏi nhà ga, đứng ở trên quảng trường nhìn ra xa, gió đêm ấm áp phất qua mặt, vô hình an ủi tâm tình khẩn trương rung động của Hoa Kì.
Hoa Kì mở to miệng hà hơi, sau đó đến buồng điện thoại công cộng trước quảng trường gọi cho Quách Tĩnh.
Điện thoại thông, truyền tới lại là tiếng ngáp của Quách Tĩnh: “Ai vậy, hơn nửa đêm không để cho người ta ngủ à.”
“Quách ca, là em, Hoa Kì.”
“Hoa Kì?” Quách Tĩnh ngẩn ra: “Trễ như vậy gọi điện thoại tới có chuyện gì sao?”
Hoa Kì cười đùa nói: “Quách ca, bây giờ em đang ở nhà ga H thị, anh có thể tới đón em một chút không?”
“Con mẹ nó chứ, cậu tới thật?” Quách Tĩnh kinh ngạc vô cùng.
“A, em tới đây, anh tới đón em đi, em ở cửa một quán cháo gần nhà ga, gọi là gì nhỉ. . . . . .” Hoa Kì liếc nhìn bảng hiệu cửa hàng nói: “Là Hỉ Lai .”
“Chờ.” Nói xong, Quách Tĩnh liền cúp điện thoại.
Hoa Kì thanh toán tiền điện thoại, khiêng balo lên lưng đến bậc thang trước cửa quán cháo ngồi xuống, cậu quay đầu lại liếc nhìn quán cháo, mặc dù đã là nửa đêm nhưng bên trong không thiếu khách, Hoa Kì theo bản năng sờ bụng một cái, cả đêm không ăn gì thật là có chút đói bụng, nhưng Hoa Kì không chịu bỏ ra phần tiền này, an vị ở tại cửa ra vào chờ.
Nửa giờ sau Quách Tĩnh vội vã tới đây.
“Quách ca, ở đây này.” Hoa Kì vội vàng đứng lên, phất phất tay.
“Thao” Quách Tĩnh đến gần hùng hùng hổ hổ nói: “Cậu thật sự tới, khó trách Trang Hào không để tôi nói cho cậu biết.”
Hoa Kì ngẩn ra: “Vì sao không để anh nói cho em biết?”
Quách Tĩnh liếc mắt: “Anh ấy nói, nếu như nói cho cậu biết, bảo đảm cậu sẽ tìm đến, tôi không tin nhưng kết quả cậu thật đúng là tới.”
Hoa Kì cười xuân về hoa nở: “Anh ấy không tới đây?”
Quách Tĩnh bất đắc dĩ nói: “Anh ấy còn chưa tan làm đâu, tôi dẫn cậu về thôi.”
Hoa Kì vội vàng khiêng balo lên lưng đi cùng Quách Tĩnh.
Quách Tĩnh liếc nhìn balo trên người Hoa Kì, cau mày nói: “Cậu mang gì tới đó? Dọn nhà à?”
“Không có gì, chỉ là quần áo.” Hoa Kì cợt nhã đi xuống bậc thang, sải bước đi về phía trước.
“Cậu là đồ ngốc sao, đi theo tôi.” Quách Tĩnh bất đắc dĩ lắc đầu, đưa tay đón một chiếc taxi, chở Hoa Kì chạy tới nơi ở hiện tại của hắn và Trang Hào.
Trang Hào cùng Quách Tĩnh đi tới nơi này tìm một căn phòng trong thành phố, là một căn phòng nơi lầu hai, còn là loại thập niên tám mươi, có vài chỗ nhìn đã rách nát.
“Ai nha, phòng này thật dọa người, giống như quỷ lâu vậy.” Hoa Kì đứng ở dưới lầu ngước đầu nhìn lên.
Quách Tĩnh thanh toán tiền xe, đi tới nói: “Phòng như vậy mà một tháng phải bảy tám trăm đấy.” Quách Tĩnh vừa nói vừa đi tới cửa cầu thang.
Hoa Kì đi theo, rẽ một cái đi vào hành lang dài, trong hành lang lấm tấm màu đen một cái bóng cũng không có, Hoa Kì cứ gập ghềnh tiếp tục đi theo Quách Tĩnh, đi tới một gian phòng thì Quách Tĩnh dừng bước lại: “Anh cậu trở lại.” Nói xong, Quách Tĩnh đưa tay kéo cửa ra.






Ai Là Nơi Dập Lửa Của Ai
Trang Hào cùng Quách Tĩnh nửa tháng trước rời khỏi thành phố đi tới thành phố mới, tìm được 2-3 người bạn trước đây quen biết, lúc này mới thuê căn phòng ở thần hai gần trung tâm thành phố, phòng thuê một tháng 700, tiền điện nước tính riêng. Phòng không tính lớn, cỡ ba mươi mét vuông, là cái loại mở cửa chỉ có phòng ngủ kia…, bên cạnh cửa sổ là kệ bếp đơn giản, còn lại chẳng có gì, ngay cả giường cũng không có.
Tường trong phòng dán từng lớp ni lon màu sắc rực rỡ, Hoa Kì nhớ vật này có một tên gọi rất tao nhã, tên gì nhỉ, hình như là gọi Tatami ? Mà lúc này Trang Hào đang ngồi xếp bằng trên mặt đất, trước mặt để bàn nhỏ bốn chân, phía trên bày hai phần bát đũa, trong nồi sắt mì sợi đầy ắp, bên cạnh còn có một chén trứng gà chiên nhỏ, ngửi thấy mùi hương xông vào mũi.
Trang Hào đang gắp mì bỏ vào chén, nghe được tiếng mở cửa cũng không nghiêng đầu nhìn xem, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Hơn nửa đêm rồi cậu còn đi đâu?”
Quách Tĩnh cởi giày ở cửa ra vào, vào nh