Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em
Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.
g việc.
Hoa Kì rất nỗ lực đi công tác, có thể chà xát nhiều mấy tắm vẫn nhiều mấy lần, có lúc một ngày tính lại chà hơn có ba mười người, đợi đến cuối tháng phát tiền lương Hoa Kì ôm tiền đi vào nhà vệ sinh, ngồi ở bên trong đếm từng tờ một, thậm chí được hơn sáu ngàn, điều này làm cho Hoa Kì sướng đến phát rồ rồi, trong lòng tính toán 6000 tệ rốt cuộc nên xài như thế nào.
Hoa Kì không tính giao tiền cho mẹ già, cậu nghĩ , dùng 6000 tệ này mua chút gì đó cho Trang Hào, quần áo? Giày? Hoặc là thuốc lá? Tóm lại thứ muốn mua quá nhiều, nhất thời không nghĩ ra.
Hoa Kì nhét kỹ tiền lương vào trong túi đồng phục làm việc, lúc ra khỏi nhà vệ sinh còn cẩn thận sờ sờ túi, mang theo nụ cười mỹ mãn đi ra ngoài.
“Ơ, Hoa Kì cười gì đấy?”
Hoa Kì sững sờ, Bàng Suất trước mắt mặc áo tay ngắn màu trắng, dưới ống tay áo cánh tay trái mơ hồ lộ ra hình xăm, chói mắt nhất cũng không phải hình xăm như ẩn như hiện của hắn, mà sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay út treo trên cổ hắn.
“Nhìn gì đấy?” Bàng Suất giơ tay lên quơ quơ trước mắt Hoa Kì: “Ngu rồi?”
“Anh mới là đồ ngu ấy.” Hoa Kì lấy lại tinh thần chuyện đầu tiên là mắng trở lại.
Bàng Suất xem thường cười, sau đó đưa tay đưa cầm thiệp mời màu đỏ nói: “Đây có tấm thiệp mời, tôi nhờ cậu giúp tôi đưa qua cho Trang Hào.”
Hoa Kì nhìn thiệp mời đỏ chót trong tay hắn, không tình nguyện nói: “Sao anh không tự mình đưa đi?”
“Tôi đâu có rãnh, hôn lễ phải lo biết bao nhiêu thứ.” Bàng Suất nhíu mày cười đùa, lại nói: “Nghe nói hôm nay cậu nhận lương, cho mượn chút đi?”
“Anh nằm mơ giữa ban ngày đi, hôm nay tôi mới vừa nhận được tiền lương anh liền mượn?” Hoa Kì đoạt lấy thiệp mời nói: “Tôi giúp anh đưa là được, nhưng mà anh ấy có đi hay không chưa thể nói trước.”
“Tôi thấy không phải hắn ta không nghĩ đến, là cậu không để cho hắn đi mới phải chứ?” Bàng Suất hỏi ngược lại.
“Haiz, anh nói đúng rồi, tôi thật đúng là không muốn để cho anh ấy đi.” Hoa Kì gấp thiệp mời lại rồi nhét vào trong túi, tiếp tục nói: “Bây giờ anh ấy không giống trước kia, không có tiền đi mừng anh đâu.”
Bàng Suất chậc một tiếng: “Cậu đùa à, làm với Trang Hào mấy lần liền tự coi mình là vợ hắn ta?”
“Anh quản được sao? Đi nha.” Hoa Kì không để ý tới nữa Bàng Suất, sải bước trở về nhà tắm, sau khi đổi quần áo xong mới vội vã ra khỏi Ngũ Hành.
Ngày cưới của Bàng Suất là ngày quốc tế thiếu nhi, lúc này nhiệt độ trong thành phố đã phát triển theo hướng nóng hừng hực, Hoa Kì mặc quần ngắn áo ngắn của Ngũ Hành chạy như điên, nói thật, Hoa Kì cũng hơi nhớ Trang Hào rồi, từ lần trước tách ra đến bây giờ cũng gần nửa tháng rồi, nếu không phải muốn kiếm chút tiền, Hoa Kì bảo đảm một tuần sẽ đi gặp anh một lần.
Hoa Kì mang theo vui sướng đi cửa nhà Trang Hào, trong tay cầm một gói Hoàng Hạc lâu cậu mua khi đi ngang qua phố hàng rong, vào cửa thì cậu dùng lực bóp gói thuốc lá trên tay, thét: “Trang Hào có ở nhà không?”
Cửa nhà Trang Hào đang mở, màn cửa màu nâu treo trên cửa đang bị gió thổi bay bay.
Nghe tiếng mà đến là mẹ Trang Hào, bà vén rèm cửa lên nói: “Ơ, sao Hoa Kì lại tới đây?”
Hoa Kì cười nói: “Hôm nay cháu không phải đi làm nên tới thăm anh ấy một chút, anh ấy có nhà không ạ?”
“Không có nhà, nó không nói với cháu sao?”
Hoa Kì sửng sốt: “Anh ấy đi đâu à?”
“Dì cũng không biết, Trang Hào đi cùng Quách Tĩnh, nói là đến vùng khác buôn bán làm ăn, đi được mười mấy ngày rồi.” mẹ Trang Hào thấy Hoa Kì đứng ở cửa, còn nói: “Đi vào ngồi chút không?”
Trong lòng Hoa Kì run lên đau nhói, cứng rắn cố nặn ra nụ cười nói: “Không ạ.” Hoa Kì hít mũi một cái, kềm chế mũi chua chua nói: “Dì, Trang Hào không nói lúc nào trở lại sao?”
“Không có, lúc đi cũng vội vã, còn phải gọi điện nói cho dì đấy.”
“Vậy dì cho cháu số điện thoại của anh ấy đi, số trước kia cháu không có nhớ.”
“Ai nha, nói cho cháu biết cũng vô ích, Trang Hào nói đến bên ấy sẽ dùng số mới, hay là như vậy, chờ nó gọi điện về dì lại nói cho cháu biết?”
Hoa Kì gật đầu một cái, sau đó nói một chuỗi số: “Đây là số điện thoại nơi cháu làm việc, nếu Trang Hào gọi về phiền dì nói cho cháu biết một tiếng.”
“Được.”
Hoa Kì khẽ mỉm cười với bà: “Vậy cháu đi về trước.” Hoa Kì hít mũi một cái xoay người đi ra ngoài, ra khỏi cửa chính nhà Trang Hào, Hoa Kì cúi đầu nhìn qua gói thuốc trong tay, muốn đưa cho người ta nhưng người ta không có ở đây, ném sao?
Hoa Kì không có ném gói thuốc đi mà mang về Ngũ Hành, lúc này Bàng Suất còn chưa rời đi, Hoa Kì móc ra thiệp mời từ trong túi ném lên bàn, mặt không chút thay đổi nói: “Trang Hào đi nơi khác.”
“Đi nơi khác? Cậu đừng đùa với tôi, là hắn không muốn đi đúng không?” Bàng Suất nửa đùa nói.
Hoa Kì nghiêm mặt, lạnh lùng nói: “Tin hay không thì tùy, tôi đi làm việc.”
Bàng Suất cầm thiệp mời lên cúi đầu nhìn qua, sau đó nói với Chương Thỉ bên cạnh: “Hoa Kì làm sao vậy? Lần đầu thấy cậu ta tức giận đấy.”
Chương Thỉ suy nghĩ một chút nói: “Không phải cậu ta nói Trang Hào đi nơi khác sao? Tôi thấy, có lẽ Trang Hào đi mà không nói cho cậu